Bài viết

BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI (3)

Năm ấy, anh Hai mới tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê theo tiếng gọi Tổ quốc, anh chỉ kịp để lại cho mẹ một bức thư chưa niêm phong, đặt ngay ngắn trên bàn thờ gia đình. Trong thư, anh viết về ước mơ rất giản dị: khi đất nước yên bình sẽ trở về dựng lại căn nhà nhỏ, trồng thêm hàng cau trước ngõ và cưới người con gái anh thương. Những năm tháng nơi chiến trường, giữa bom đạn và thiếu thốn, bức thư ấy trở thành động lực để anh và đồng đội vững bước. Mỗi lần mệt mỏi, anh lại nghĩ đến mẹ, đến ngôi

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, anh Hai mới tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê theo tiếng gọi Tổ quốc, anh chỉ kịp để lại cho mẹ một bức thư chưa niêm phong, đặt ngay ngắn trên bàn thờ gia đình. Trong thư, anh viết về ước mơ rất giản dị: khi đất nước yên bình sẽ trở về dựng lại căn nhà nhỏ, trồng thêm hàng cau trước ngõ và cưới người con gái anh thương.

Những năm tháng nơi chiến trường, giữa bom đạn và thiếu thốn, bức thư ấy trở thành động lực để anh và đồng đội vững bước. Mỗi lần mệt mỏi, anh lại nghĩ đến mẹ, đến ngôi nhà nhỏ nơi quê nghèo, để tự nhủ mình không được ngã xuống.

Ngày hòa bình lập lại, mẹ anh nhận được giấy báo tử. Bức thư năm nào vẫn còn đó, chưa kịp gửi, nhưng lý tưởng sống và sự hy sinh của anh đã trở thành lá thư bất tử gửi cho Tổ quốc. Anh Hai đã không trở về, nhưng mùa xuân thì có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn