BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Hoàng ngồi bên hiên nhà, tay cầm lá thư còn dang dở.
“Mẹ ơi, con vẫn khoẻ. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm…”
Cậu dừng lại. Không biết nên viết tiếp thế nào.
Mẹ Hoàng bước ra, nhẹ nhàng:
“Con chuẩn bị lên đường rồi à?”
Hoàng gật đầu.
“Con đi lần này… có thể lâu mới về.”
Người mẹ không nói gì, chỉ khẽ vuốt tóc con. Bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp.
Đêm đó, Hoàng thức trắng. Cậu viết tiếp lá thư:
“Nếu có điều gì con chưa kịp nói… thì mẹ hãy hiểu rằng con tự hào vì được sống và chiến đấu cho Tổ quốc.”
Sáng hôm sau, Hoàng lên đường. Lá thư vẫn nằm trong túi áo.
Chiến trường ác liệt hơn cậu tưởng. Nhưng Hoàng chưa từng lùi bước.
Trong một trận đánh, cậu ngã xuống khi vẫn nắm chặt lá thư chưa kịp gửi.
Nhiều năm sau…
Người ta tìm thấy lá thư ấy, gửi về cho mẹ cậu.
Bà run run mở ra, đọc từng dòng chữ đã nhòe.
Nước mắt rơi… nhưng bà mỉm cười.
“Con trai mẹ… đã sống một cuộc đời thật đẹp.”



