BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Chiều cuối năm, người mẹ ngồi bên hiên nhà, lần giở những kỷ vật cũ của con trai. Trong chiếc hộp gỗ đã sẫm màu thời gian là vài tấm ảnh, một chiếc khăn tay và một lá thư chưa bao giờ được gửi đi.
Ngày ấy, người con trai vừa tròn đôi mươi. Rời mái trường, anh khoác ba lô lên đường. Trước lúc đi, mẹ chỉ dặn một câu: “Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước yên bình thì về với mẹ.”
Ở chiến trường, giữa những ngày tháng khốc liệt, anh tranh thủ viết thư về nhà. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, rằng những người đồng đội đều tốt bụng, rằng anh nhớ bữa cơm mẹ nấu và nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng quê nhà.
Những lá thư cuối cùng chưa kịp gửi.
Người đồng đội giữ lại nó, bởi anh đã không còn cơ hội trở về.
Nhiều năm sau, lá thư được trao tận tay người mẹ. Bàn tay bà run run mở từng trang giấy. Không có lời than thở, không có một dòng nào kể về hiểm nguy. Chỉ có những câu chuyện rất bình dị về quê hương, về mẹ và một ước mơ giản dị: “Sau này con muốn về sửa lại mái nhà cho mẹ.”
Mái nhà ấy đã được sửa từ lâu.
Những người con thì mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.
Đọc xong lá thư, người mẹ gấp lại thật cẩn thận, đặt vào chiếc hộp gỗ.
Bà mỉm cười qua những giọt nước mắt.
“Con đã về rồi.”
Có những người lính không trở về bằng bước chân, nhưng trở về trong ký ức của những người yêu thương họ.


