Bức thư chưa kịp gửi
Anh Thành là một chiến sĩ trẻ, thường viết thư về cho mẹ. Trong ba lô của anh lúc nào cũng có giấy và bút.
Một buổi chiều, trước trận đánh lớn, anh ngồi dưới gốc cây, viết thư:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm. Con nhớ mẹ nhiều…”
Anh viết dở thì có lệnh tập trung. Anh gấp thư lại, định sau trận sẽ viết tiếp.
Trận chiến diễn ra ác liệt. Anh chiến đấu dũng cảm, nhưng đã hy sinh khi còn rất trẻ.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy bức thư trong ba lô anh. Lá thư chưa kịp gửi, nét chữ còn dang dở.
Họ quyết định gửi về cho mẹ anh. Khi nhận được, bà run run mở ra. Đọc từng dòng chữ, nước mắt bà rơi, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười.
Bà nói với mọi người:
“Con tôi chưa kịp viết hết… nhưng tôi hiểu nó muốn nói gì.”
Bức thư ấy không chỉ là lời của một người con, mà còn là tiếng lòng của cả một thế hệ – những người đã ra đi vì Tổ quốc, mang theo tình yêu gia đình và niềm tin vào ngày mai.



