Bài viết

BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI

Câu chuyện kể về Lan – cô gái ở làng quê thời chiến – luôn mong ngóng tin người yêu là anh Minh ngoài mặt trận. Cô viết một bức thư chan chứa yêu thương nhưng chưa kịp gửi thì chiến tranh ngày càng khốc liệt. Sau đó, một người lính mang về cuốn sổ của anh Minh với những dòng nhắn gửi cuối cùng dành cho cô. Dù bức thư chưa đến tay, tình cảm của họ vẫn như được kết nối vượt qua mất mát và chia ly.

Bắc Ninh29/04/2026Nguyễn Thị Hà (Trường MN Bảo Đài)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, làng nhỏ ven sông chìm trong khói lửa. Những cánh đồng lúa đang thì con gái phải bỏ hoang vì bom đạn. Trong căn nhà mái rạ đơn sơ, Lan ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, cẩn thận gấp lại bức thư đã viết suốt cả buổi chiều. Anh Minh – người cô thương – đã lên đường ra mặt trận từ mùa đông năm trước. Từ ngày anh đi, Lan chỉ nhận được vài dòng tin ngắn ngủi: “Anh vẫn khỏe. Em đừng lo.” Thế thôi, nhưng với Lan, từng chữ ấy quý hơn bất cứ điều gì. Chiều hôm đó, tiếng còi báo động lại vang lên. Mọi người vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Lan cầm theo bức thư, ôm chặt vào ngực như sợ đánh rơi điều gì rất quan trọng. Trong bóng tối chật hẹp của căn hầm, cô khẽ mở thư ra đọc lại: “Anh Minh, mô tả ngắn gọn 3-5 câu giúp tôi Ở nhà mọi thứ vẫn ổn. Mẹ vẫn hay nhắc đến anh. Cây bàng trước sân đã bắt đầu ra lá non rồi… Em chỉ mong ngày hòa bình, anh trở về, mình lại được ngồi dưới gốc cây ấy như trước…” Một tiếng nổ xa vang lên, mặt đất rung nhẹ. Lan im lặng, gấp lại bức thư. Cô chưa kịp gửi nó đi. Những ngày sau đó, tin tức từ mặt trận thưa dần. Người trong làng bắt đầu nhận được những giấy báo… Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu chiến tranh không chỉ lấy đi thời gian, mà còn có thể lấy đi cả những điều chưa kịp nói. Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan, có người lính ghé qua làng. Anh mang theo chiếc ba lô sờn cũ và một cuốn sổ nhỏ. “Chị là Lan phải không?” – anh hỏi. Lan gật đầu, tim đập dồn dập. Người lính trao cho cô cuốn sổ. “Anh Minh gửi lại… Anh ấy luôn mang theo bên mình.” Lan run run mở ra. Trong đó là những dòng chữ quen thuộc: “Nếu có ngày anh không về, mong ai đó nói với Lan rằng anh luôn nhớ đến cô ấy, nhớ đến cây bàng, và những ngày bình yên…” Lan khẽ siết cuốn sổ vào lòng. Bức thư cô viết vẫn chưa gửi, nhưng dường như, ở một nơi nào đó, anh đã nghe thấy. Chiến tranh rồi sẽ qua đi. Cây bàng vẫn lớn lên, tỏa bóng mát mỗi mùa hè. Chỉ có những bức thư – gửi hay chưa gửi – là mãi mãi nằm lại trong ký ức, như một phần của “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn