Bức thư chưa kịp gửi
Chiều xuống chậm trên triền đồi đầy khói. Lâm ngồi tựa lưng vào ba lô, tay lần giở bức thư đã viết dở từ ba hôm trước. Giấy đã nhàu, góc thư loang vết bùn.
“Má à, ở đây con vẫn khỏe…”
Anh dừng bút. Ngoài kia, tiếng pháo vọng về từng hồi trầm đục. Đồng đội gọi nhau í ới, chuẩn bị cho một đợt hành quân đêm.
Lâm gấp thư lại. Anh biết có thể mình sẽ không có dịp viết tiếp. Nhưng lạ thay, anh không sợ. Trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên hình ảnh mái nhà tranh, bếp lửa và dáng má lom khom.
Đêm đó, đơn vị xuất phát. Bức thư vẫn nằm trong túi áo ngực anh — chưa kịp gửi, nhưng đã chứa trọn một đời thương nhớ.



