Bức thư chưa kịp gửi
Lâm nhập ngũ năm hai mươi tuổi, cái tuổi mà người ta còn chưa kịp hiểu hết nỗi nhớ là gì. Ngày rời làng, má anh chỉ dặn một câu: “Đi đâu thì đi, nhớ đường về là được.”
Ba tháng sau, giữa rừng sâu, Lâm bắt đầu viết lá thư đầu tiên.
“Má à, ở đây con vẫn khỏe. Đêm nằm nghe tiếng gió mà nhớ tiếng chày giã gạo…”
Anh viết chậm, vì mỗi chữ đều kéo theo một ký ức. Nhưng chiến tranh không cho ai nhiều thời gian. Hết hành quân lại đến trực gác, hết trận đánh lại đến đào hầm.
Lá thư bị gấp lại nhiều lần, vẫn chưa xong.
Một đêm, đơn vị nhận lệnh tiến công. Trước giờ xuất phát, Lâm lấy thư ra, viết thêm vội một dòng:
“Con nhớ má nhiều lắm.”
Anh chưa kịp ký tên.
Trận đánh diễn ra trong mưa. Tiếng súng lẫn tiếng người gọi nhau trong hỗn loạn. Lâm chạy về phía trước, tay vẫn giữ chặt túi áo ngực.
Đến khi trời sáng, cánh rừng im lặng trở lại.
Người ta tìm thấy anh nằm nghiêng, như đang ngủ. Trong túi áo, lá thư vẫn còn đó — ướt, nhàu, nhưng nguyên vẹn.
Nhiều tháng sau, một đồng đội mang lá thư ấy về làng.
Má anh đọc rất lâu. Bà không khóc.
Chỉ lặng lẽ thắp một nén hương, rồi nói:
“Ừ, má biết rồi.”



