“Bức thư chưa kịp gửi”
“Bức thư chưa kịp gửi”
Sau đây tôi xin kể lại một câu chuyện được kể lại bằng một người lính già, một
nhân chứng lịch sử trong thời chiến tranh khói lửa:
Bác Trần Đức Minh – Người lính trong chiến trường
Tôi gặp bác vào một buổi chiều mưa nhẹ. Bác ngồi lặng lẽ trước hiên nhà, đôi
mắt đục màu thời gian nhưng vẫn ánh lên một điều gì đó rất sâu. Khi tôi hỏi về
những năm tháng kháng chiến, bác im lặng một lúc lâu rồi kể… Ngày ấy, bác là
một người lính trẻ, mới mười chín tuổi. Đơn vị đóng quân ở một vùng rừng núi
xa xôi. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, cái ăn cái mặc đều kham khổ, nhưng điều
khiến bác nhớ nhất lại không phải là đói rét hay bom đạn… mà là tình người.
Trong đơn vị, bác thân nhất với một người bạn tên Hòa. Hòa ít nói, nhưng lúc
nào cũng mang theo bên mình một tờ giấy đã gấp lại cẩn thận. Một lần, bác tò
mò hỏi, Hòa chỉ cười rồi nói: “Thư gửi cho má. Đánh xong trận này, tao về phép
rồi gửi.” Nhưng chiến tranh đâu cho ai hẹn trước điều gì. Một đêm, đơn vị nhận
lệnh hành quân gấp. Trận đánh diễn ra dữ dội hơn tất cả những gì họ từng trải
qua. Bom nổ, đạn xé gió, đất đá tung lên mù mịt. Trong khoảnh khắc hỗn loạn
ấy, Hòa trúng đạn. Bác là người chạy đến đầu tiên. Hòa nằm đó, máu thấm ướt
áo, hơi thở yếu dần. Hòa run run đưa tay vào túi áo, lấy ra tờ giấy quen thuộc,
nhét vào tay bác. “Gửi… giúp tao…” – đó là những lời cuối cùng. Bác siết chặt
tay bạn, nhưng không kịp nói gì thêm. Hòa ra đi khi trời còn chưa sáng. Sau trận
đánh, đơn vị tiếp tục di chuyển. Chiến tranh cuốn mọi người đi, hết trận này đến
trận khác. Tờ giấy ấy, bác luôn giữ bên mình, như một lời hứa chưa hoàn thành.
Phải đến nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, bác mới có cơ hội tìm về quê
của Hòa. Đó là một ngôi làng nhỏ, yên bình đến lạ. Bác hỏi thăm mãi mới tìm
được nhà. Người mẹ già ra mở cửa. Khi nghe nhắc đến tên Hòa, đôi tay bà run
lên. Bác không nói nhiều, chỉ lặng lẽ trao lại bức thư. Bà mở thư ra. Nét chữ còn
vụng về nhưng ngay ngắn: “Má ơi, con khỏe. Má đừng lo cho con. Đánh xong
trận này, con xin về phép, con sẽ phụ má làm ruộng… Con nhớ má nhiều lắm.”
Bà đọc xong, không khóc thành tiếng. Chỉ lặng lẽ ngồi xuống, ôm bức thư vào
lòng, nước mắt rơi từng giọt. Bác nói, lúc đó bác mới hiểu… chiến tranh không
chỉ lấy đi mạng sống của người lính, mà còn lấy đi những lời hứa, những ngày
trở về, và cả những bức thư chưa kịp gửi. Kể đến đây, bác im lặng rất lâu. Rồi
bác nói nhỏ:
“Bác giữ lời hứa với bạn… nhưng giá như, bác có thể đổi tất cả để nó tự tay đưa
bức thư đó cho má nó.”



