Bức Thư Chưa Kịp Gửi
Tôi viết bức thư ấy vào một buổi chiều hiếm hoi không có tiếng bom. Ngồi bên bìa rừng, tôi lấy mảnh giấy đã nhàu ra, cẩn thận viết từng dòng gửi về cho mẹ.
Tôi viết rằng con vẫn khỏe, vẫn ăn đủ, vẫn cười mỗi ngày. Nhưng thật ra, có những đêm tôi nằm nghe tiếng bom mà nước mắt cứ chảy. Tôi không dám viết điều đó, vì sợ mẹ lo.
Bức thư vừa viết xong thì đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Tôi chưa kịp gửi, chỉ kịp gấp lại và cất vào túi áo như giữ một phần quê hương bên mình.
Không lâu sau, một trận bom ập đến bất ngờ. Đất đá vùi lấp tất cả. Khi tôi tỉnh lại, tay vẫn nắm chặt lá thư, nhưng nó đã rách và nhòe chữ.
Tôi không viết lại nữa. Lá thư ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh, như một lời chưa nói hết. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như mình còn đang ngồi ở bìa rừng ngày ấy, viết những dòng chữ gửi về nhà.


