Bài viết

Bức thư chưa kịp gửi

Ninh Bình11/05/2026Phạm Văn Thái (xã Kim Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đồng chí trong tiểu đội tôi, quê ở miền xuôi, rất hay viết thư về cho gia đình. Anh bảo:
“Không biết ngày mai ra sao, nên phải viết trước.”

Một tối, trước giờ xuất kích, anh đưa tôi giữ hộ một bức thư:
“Nếu tôi không về, nhờ cậu gửi giúp.”

Trận đánh hôm đó rất ác liệt. Khi chúng tôi trở về, anh đã hy sinh.

Sau chiến dịch, tôi mang bức thư ấy về tận quê anh. Gia đình anh đọc thư mà không cầm được nước mắt. Trong thư, anh chỉ viết những điều rất bình dị: hỏi thăm cha mẹ, dặn em chăm học, và nói rằng mình vẫn khỏe.

Từ đó, tôi hiểu rằng phía sau mỗi người lính là cả một gia đình, một cuộc đời đang chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn