Cựu chiến binh

Bức Thư Chưa Kịp Gửi

Ninh Bình12/05/2026Trần Văn Thắng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc hộp gỗ cũ được cất cẩn thận nơi góc tủ, ông Trần Văn Khoa vẫn giữ một lá thư đã ngả màu theo năm tháng. Đó là bức thư của người đồng đội chưa kịp gửi về gia đình trước khi hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên.

Năm 1982, ông Khoa lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ông kể rằng Vị Xuyên những năm ấy là chiến trường vô cùng ác liệt. Núi đá bị bom pháo cày nát, chiến hào phủ kín khói bụi, còn người lính gần như sống giữa tiếng pháo suốt ngày đêm.

“Có những hôm pháo địch bắn dồn dập đến mức cả ngọn núi rung chuyển,” ông Khoa nhớ lại.

Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 685. Giữa cuộc sống thiếu thốn và hiểm nguy, điều mà người lính mong mỏi nhất là những lá thư từ quê nhà.

Một buổi tối cuối năm 1985, sau trận pháo kích kéo dài, đơn vị tranh thủ ngồi trong hầm đá nghỉ ngơi. Chiến sĩ trẻ Phạm Văn Duy lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã nhàu rồi cặm cụi viết thư dưới ánh đèn pin leo lét.

Duy vừa viết vừa cười nói với ông Khoa:

“Hòa bình em sẽ về phụ mẹ sửa lại mái nhà rồi cưới vợ.”

Cả căn hầm im lặng vài giây rồi bật cười giữa khói súng và cái lạnh biên giới.

Nhưng rạng sáng hôm sau, đơn vị bất ngờ bị pháo kích dữ dội. Trong lúc chiến đấu giữ chốt, chiến sĩ Phạm Văn Duy bị mảnh pháo găm vào bụng.

Ông Khoa cùng đồng đội lập tức đưa Duy xuống hầm cứu thương. Trong cơn đau, người lính trẻ run run lấy từ túi áo ra lá thư tối hôm trước rồi nhờ ông Khoa giữ hộ.

Ông nghẹn ngào nhớ lại:

“Duy nói nếu không trở về thì nhờ tôi gửi lá thư ấy cho mẹ.”

Nhưng người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trước khi trời sáng.

Sau trận chiến, ông Khoa lặng lẽ hoàn thành lời hứa với đồng đội. Ông tìm về quê Duy để trao tận tay gia đình lá thư còn dang dở ấy.

Người mẹ già ôm lá thư bật khóc nghẹn ngào khi nhìn nét chữ của con trai mình. Trong thư, Duy chỉ kể về cuộc sống nơi đơn vị, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và nói rằng mình vẫn bình an.

Ông Khoa cho biết đó là khoảnh khắc khiến ông day dứt suốt cuộc đời quân ngũ.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những lá thư quê nhà chuyền tay nhau đọc trong hầm đá, nhớ tình đồng đội thiêng liêng và nhớ những người lính trẻ mãi mãi nằm lại nơi biên giới Hà Giang.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng bức thư cũ năm nào vẫn luôn được ông gìn giữ như một phần ký ức không thể nào quên.

Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho thế hệ trẻ nghe, ông Khoa thường chậm rãi nói:

“Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo cả những ước mơ chưa kịp thực hiện. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn