Bức thư chưa kịp gửi
Năm 1971, chiến trường miền Đông Nam Bộ bước vào những tháng ngày khốc liệt nhất. Bom đạn ngày đêm trút xuống những cánh rừng già, nơi các đơn vị giải phóng quân đang bám trụ chiến đấu. Trong một căn hầm nhỏ giữa rừng sâu, anh lính trẻ tên Hòa vừa nhận được lá thư từ quê nhà ngoài Bắc. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh xúc động đọc từng dòng chữ của mẹ.
Mẹ kể mùa lúa năm nay được mùa, em gái đã biết phụ mẹ gánh nước, còn cây khế trước sân vẫn sai trĩu quả như ngày anh còn ở nhà. Đọc thư xong, Hòa lặng người vì nhớ quê hương da diết. Đêm ấy, anh ngồi viết thư hồi âm cho mẹ, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và đừng lo cho con trai nơi chiến trường. Nhưng khi lá thư còn chưa viết xong, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên giữa màn đêm. Máy bay địch quần thảo dữ dội trên bầu trời, pháo sáng rực trắng cả cánh rừng. Chỉ ít phút sau, bom đạn bắt đầu dội xuống làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Hòa cùng đồng đội lập tức lao ra chiến hào chiến đấu. Giữa lúc giao tranh ác liệt, một chiến sĩ bị thương nặng nằm mắc kẹt ngoài mép suối. Nghe tiếng kêu cứu yếu ớt giữa mưa đạn, Hòa không chút do dự lao ra khỏi công sự. Đạn địch cày tung đất quanh chân anh nhưng người lính trẻ vẫn cố kéo đồng đội lên vai rồi chạy về phía giao thông hào. Một loạt đạn quét ngang làm vai anh bật máu, nhưng Hòa vẫn nghiến răng cõng đồng đội chạy tiếp. Khi cả hai vào được nơi an toàn, anh mới gục xuống vì mất máu quá nhiều. Trận chiến kéo dài đến gần sáng mới kết thúc. Sau khi được băng bó, Hòa lặng lẽ lấy lá thư nhàu nát trong túi áo ra viết thêm một dòng cuối cùng: “Mẹ ơi, chiến tranh ác liệt lắm, nhưng con và đồng đội nhất định sẽ chiến đấu đến ngày đất nước hòa bình.” Thế nhưng lá thư ấy mãi mãi không được gửi đi. Hai ngày sau, trong một trận càn lớn của địch, Hòa đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ đồng đội rút lui khỏi vòng vây.
Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội được anh cứu sống năm xưa trở về quê trao lại lá thư cho mẹ Hòa. Người mẹ già run run mở từng nếp giấy đã úa màu khói súng, nước mắt lặng lẽ rơi khi đọc những dòng chữ cuối cùng của con trai. Ngoài sân, cây khế năm nào vẫn đứng im lặng trong nắng chiều, còn người lính trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường tuổi đôi mươi để đổi lấy hòa bình cho Tổ quốc.



