bức thư chưa kịp gửi
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là quãng thời gian mà cả dân tộc Việt Nam phải sống giữa bom đạn và mất mát. Nhưng cũng chính trong thời kỳ ấy, biết bao con người bình dị đã viết nên những câu chuyện khiến nhiều thế hệ sau mãi xúc động. Câu chuyện về người lính thông tin Nguyễn Văn Cảnh là một ký ức như thế.
Nguyễn Văn Cảnh sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê ven biển Nam Định. Cha mất sớm, mẹ anh tần tảo nuôi ba anh em khôn lớn. Là anh cả trong nhà, Cảnh vốn dự định học xong sẽ ở lại quê phụ giúp mẹ chăm sóc các em. Nhưng khi chiến tranh ngày càng ác liệt, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn con ra trận, mẹ anh lặng lẽ dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay đã cũ và dặn:
“Ở đâu cũng phải sống cho tử tế con nhé.”
Cảnh được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là kéo dây điện thoại, đảm bảo thông tin giữa các đơn vị không bị gián đoạn. Đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm bởi đường dây thường xuyên bị bom đạn cắt đứt.
Có những đêm mưa rừng xối xả, Cảnh cùng đồng đội phải băng rừng hàng chục cây số để nối lại dây liên lạc. Nhiều đoạn đường đầy bom nổ chậm, chỉ cần sơ suất là có thể hy sinh bất cứ lúc nào.
Dù gian khổ, Cảnh luôn là người lạc quan nhất đơn vị. Anh thường tranh thủ giờ nghỉ để viết thư về cho mẹ và các em. Những lá thư không nói nhiều về chiến tranh mà chỉ kể chuyện rừng núi Trường Sơn, chuyện đồng đội chia nhau từng ngụm nước và niềm tin ngày đất nước hòa bình.
Một chiều cuối năm 1971, đơn vị của Cảnh nhận nhiệm vụ khẩn cấp nối lại đường dây thông tin vừa bị bom đánh đứt tại một trọng điểm nguy hiểm. Nếu thông tin không được khôi phục kịp thời, kế hoạch tác chiến của bộ đội phía trước sẽ gặp khó khăn lớn.
Cảnh cùng hai đồng đội lập tức lên đường.
Khi tới nơi, khói bom vẫn còn phủ kín cánh rừng. Dây điện thoại bị đứt nhiều đoạn, nằm vắt ngang những hố bom sâu hoắm. Không chần chừ, cả ba người nhanh chóng bắt tay sửa chữa.
Đang làm việc, tiếng máy bay gầm rú bất ngờ vang lên trên đầu. Đồng đội hô lớn bảo mọi người tìm chỗ ẩn nấp. Nhưng đúng lúc ấy, Cảnh phát hiện đoạn dây cuối cùng vẫn chưa được nối xong.
Anh nhìn chiếc máy điện thoại dã chiến đang im lặng rồi nói:
“Chỉ còn một chút nữa thôi, phải nối cho xong.”
Bom tiếp tục dội xuống dữ dội. Đất đá tung mù mịt. Trong tiếng nổ rung chuyển cả cánh rừng, Cảnh vẫn cúi người nối từng sợi dây nhỏ bằng đôi bàn tay đã rớm máu.
Rồi tín hiệu liên lạc cuối cùng cũng được khôi phục.
Từ chiếc máy điện thoại dã chiến vang lên tiếng gọi đầu tiên của sở chỉ huy. Đồng đội chưa kịp vui mừng thì một quả bom khác rơi xuống rất gần.
Nguyễn Văn Cảnh đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi hai tuổi.
Khi thu dọn ba lô của anh, đồng đội tìm thấy một bức thư còn dang dở chưa kịp gửi về quê. Trong thư, anh viết:
“Mẹ đừng lo cho con nhiều nhé. Ở đây ai cũng tin chiến tranh rồi sẽ kết thúc. Khi hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ và đưa các em đi học.”
Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.
Sau ngày đất nước thống nhất, người mẹ già của Cảnh vẫn giữ bức thư ấy như một báu vật. Mỗi lần nhớ con, bà lại lấy thư ra đọc, những dòng chữ đã nhòe theo năm tháng nhưng tình cảm của người lính trẻ vẫn còn nguyên vẹn.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của Nguyễn Văn Cảnh sẽ mãi được nhắc nhớ như biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên thời hoa lửa. Họ đã sống bằng lý tưởng cao đẹp, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân vì độc lập và tự do của dân tộc.
Hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng quá khứ, giữ gìn và tiếp nối tinh thần yêu nước của cha anh bằng những việc làm thiết thực để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh hơn.



