BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Mùa khô năm 1972, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Phúc tranh thủ giờ nghỉ hiếm hoi để viết thư về cho gia đình ở vùng ven Sài Gòn. Anh kể về cuộc sống trong đơn vị, về những người đồng đội thân thiết và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Bức thư được gấp cẩn thận, đặt trong túi áo với dự định sẽ gửi theo chuyến giao liên gần nhất. Thế nhưng, ngay hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày giữa bom đạn ác liệt.
Trong một trận chiến, Phúc bị thương nặng. Khi đồng đội tìm thấy anh, bức thư vẫn còn nguyên trong túi áo.
Sau hòa bình, lá thư được trao lại cho gia đình. Những dòng chữ mộc mạc khiến người mẹ già lặng người xúc động. Bức thư chưa kịp gửi đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, lưu giữ tình yêu quê hương và tình cảm gia đình của người lính trẻ.


