Bức Thư Chưa Kịp Gửi
Bức Thư Chưa Kịp Gửi
Anh Hoàng nhập ngũ năm hai mươi tuổi.
Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh một gói lạc rang và dặn:
— Đi mạnh giỏi rồi về với mẹ.
Suốt những năm hành quân, Hoàng có thói quen viết thư vào mỗi tối.
Có hôm thư kể chuyện mưa rừng.
Có hôm kể chuyện bắt được con cá suối.
Có hôm chỉ viết vài dòng ngắn ngủi rằng mình vẫn bình an.
Nhưng lá thư cuối cùng thì khác.
Hôm ấy đơn vị vừa nhận lệnh chuẩn bị cho một trận đánh lớn.
Đêm xuống, Hoàng ngồi bên ngọn đèn bão, lấy giấy ra viết.
"Thưa mẹ.
Lâu rồi con chưa được ăn bát canh rau muống mẹ nấu. Đêm nay con nhớ nhà lắm.
Con nhớ cây cau trước ngõ. Nhớ tiếng gà sáng. Nhớ cả con chó Vện chắc giờ đã già rồi..."
Anh viết rất lâu.
Ngoài kia gió rừng thổi mạnh.
Tiếng côn trùng rả rích.
Rồi còi tập hợp bất ngờ vang lên.
Hoàng gấp lá thư lại, nhét vào túi áo.
— Mai viết tiếp vậy.
Nhưng ngày mai không đến.
Trong trận đánh hôm sau, anh hy sinh khi đang cùng đồng đội tiến lên phía trước.
Nhiều năm sau, khi quy tập di vật, người ta tìm thấy lá thư vẫn nằm trong túi áo đã mục.
Những dòng cuối cùng dừng lại giữa chừng:
"Con tin ngày hòa bình sẽ đến. Khi ấy..."
Không có thêm chữ nào nữa.
Người mẹ nhận lại lá thư khi mái tóc đã bạc trắng.
Bà đọc từng dòng rất chậm.
Rồi áp tờ giấy đã úa màu vào ngực.
Suốt phần đời còn lại, lá thư ấy được đặt trong chiếc hộp gỗ nhỏ cạnh giường ngủ.
Mỗi lần nhớ con, bà lại mở ra đọc.
Dù câu văn mãi mãi dang dở, nó vẫn chứa trọn tình yêu của một người con trai dành cho quê hương và người mẹ đang đợi mình trở về.



