Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Bức thư chưa kịp gửi”

“Bức thư chưa kịp gửi”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta tìm thấy bức thư ấy trong ba lô của anh, sau một trận chiến mà đất còn chưa kịp khô mùi khói súng, tờ giấy đã ngả màu, góc thư dính bùn và vết gấp như còn in dấu những lần anh vội vàng cất đi rồi lại lấy ra viết tiếp. Nét chữ vẫn đều đặn, nắn nót, bình thản đến lạ, như thể người viết tin chắc rằng ngày mai mình vẫn còn, rằng lá thư này rồi sẽ đến tay mẹ như bao lần trước. Bức thư đề “Mẹ kính yêu”, nhưng không có con tem nào được dán lên, không có địa chỉ nào được hoàn chỉnh, và hành trình của nó mãi mãi dừng lại ở đáy ba lô cùng người lính trẻ. Trong thư, anh không nói gì về hiểm nguy, không nhắc đến những đêm hành quân hay những lần đối mặt với cái chết, anh chỉ kể những điều rất đỗi giản dị, rằng đơn vị vẫn ổn, rằng anh vẫn ăn ngon, ngủ được, rằng mẹ đừng lo lắng nhiều, rồi anh dặn mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đợi ngày anh về sẽ thay lại mái nhà đã dột qua mấy mùa mưa, sẽ làm lại cái hiên, sẽ ở nhà lâu hơn một chút để mẹ đỡ buồn. Những dự định nhỏ bé ấy, với anh, dường như gần lắm, gần như chỉ cần qua thêm một chặng đường là có thể chạm tới. Nhưng bức thư dừng lại ở một dòng chưa kịp viết xong: “Lần này về phép, con sẽ…”, dấu ba chấm kéo dài như một khoảng lặng không bao giờ được lấp đầy, như một lời hứa còn dang dở giữa hai bờ sinh – tử. Nhiều năm sau, người mẹ vẫn giữ bức thư ấy trong chiếc hộp gỗ cũ, bà hiếm khi mở ra, không phải vì quên, mà vì đã nhớ đến từng dấu chấm, từng nét mực, từng khoảng trống của câu chữ bỏ lửng, và bà giữ nó như giữ lại một phần tuổi trẻ của con mình, một phần yêu thương chưa kịp trở về, một lời hẹn mà cả đời này bà vẫn âm thầm chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn