Bức thư chưa kịp gửi
Một chiến sĩ trẻ viết thư về cho mẹ giữa những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến. Bức thư không đến được tay người nhận, nhưng những dòng chữ trong đó lại trở thành ký ức gia đình.
Trong căn lán nhỏ giữa rừng Việt Bắc, anh Trần Văn Khải ngồi bên ngọn đèn dầu.
Đêm đã khuya.
Đồng đội đã ngủ gần hết.
Anh lấy một tờ giấy ra viết.
“Mẹ kính yêu…”
Anh dừng lại.
Khải đã nhiều tháng không về nhà.
Anh muốn kể với mẹ rằng mình vẫn khỏe. Muốn kể rằng những người đồng đội bên cạnh rất tốt. Muốn kể rằng rừng núi lạnh nhưng mọi người luôn động viên nhau.
Anh không kể về những ngày hành quân gian khổ.
Không kể về những lần phải trú dưới mưa.
Anh cũng không kể rằng có những đêm anh nhớ căn nhà nhỏ đến mức chỉ muốn lập tức trở về.
Viết xong, Khải gấp thư lại.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh di chuyển.
Anh cất thư vào túi áo.
Nhưng trên đường hành quân, chiếc túi bị rách.
Bức thư rơi xuống một con đường rừng.
Không ai biết nó đã trôi về đâu.
Ở quê nhà, bà Mùi chờ mãi một lá thư.
Bà không biết rằng con trai mình từng viết thư.
Bà chỉ biết rằng nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, anh Khải đã trở về.
Việc đầu tiên anh làm là ôm lấy mẹ.
— Con xin lỗi vì ngày ấy không gửi được thư.
Bà Mùi cười, nước mắt lăn trên má.
— Không sao. Con trở về là mẹ nhận được rồi.



