Bức thư chưa kịp gửi
Ca ngợi sự hy sinh của người lính trẻ và những ước mơ giản dị nhưng cao đẹp trong thời chiến tranh.
Mùa hè năm ấy, chiến trường Trường Sơn đỏ lửa. Tiếng bom rơi như xé toạc bầu trời, những cánh rừng xanh ngắt giờ phủ đầy khói súng.
Nam – chàng lính trẻ mới tròn hai mươi tuổi – ngồi bên giao thông hào, lặng lẽ viết thư. Ánh đèn pin nhỏ run rẩy trên trang giấy nhàu.
“Má à, con vẫn khỏe. Ở đây rừng đẹp lắm, chỉ có điều tiếng bom làm con nhớ nhà nhiều hơn…”
Nam dừng bút. Xa xa, pháo sáng vừa bùng lên, cả bầu trời sáng rực như ban ngày. Anh gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo ngực. Lá thư ấy anh đã viết ba lần mà vẫn chưa gửi đi.
Đêm hôm đó, đơn vị nhận lệnh mở đường cho đoàn xe vận tải. Địch đánh phá dữ dội. Bom nổ liên hồi, đất đá tung lên như mưa.
Giữa làn khói bụi, Nam cùng đồng đội lao ra san lấp hố bom. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khi mọi người chạy tới, Nam đã nằm đó, tay vẫn nắm chặt chiếc xẻng.
Trời gần sáng, con đường đã thông. Đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.
Người đồng đội thân nhất của Nam lặng lẽ lấy từ túi áo anh ra một bức thư chưa kịp gửi. Trên góc thư có dòng chữ nhỏ:
“Má đừng lo cho con. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về trồng lại vườn chuối sau nhà…”
Người lính ấy gấp bức thư lại, mắt nhòe đi. Anh biết có những ước mơ mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, nhưng chính những ước mơ ấy đã thắp sáng con đường đi tới ngày hòa bình.



