Khác

Bức thư chưa kịp gửi

Bức thư chưa kịp gửi

Quảng Ngãi30/03/2026Đinh Thị Ngọc Giàu (Chi Đoàn Trường Mầm Non Phổ Quang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, không chỉ có những người lính nơi chiến tuyến, mà còn có những con người thầm lặng phía sau – những người giao liên. Bà Lê Thị Hạnh, quê Quảng Ngãi, là một trong số đó.

Năm 1971, khi mới 18 tuổi, bà Hạnh đã tham gia làm giao liên. Công việc của bà là đưa thư, dẫn đường và chuyển tài liệu mật cho bộ đội. Ngày đi, đêm đi, băng rừng, vượt suối, đối mặt với vô vàn nguy hiểm, nhưng bà chưa từng chùn bước.

Bà kể, có một lần, bà nhận nhiệm vụ chuyển một bức thư rất quan trọng từ một chiến sĩ tên Phạm Văn Dũng gửi về cho gia đình ở quê. Lá thư được gói cẩn thận, bên ngoài chỉ ghi vỏn vẹn:
“Gửi má – con trai của má.”

Trên đường đi, bà Hạnh phải vượt qua nhiều chốt kiểm soát nguy hiểm. Có lúc, bà phải giấu thư vào ống tre, có khi lại giấu trong tà áo. Mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, nhưng bà vẫn giữ chặt bức thư như một báu vật.

Khi gần đến nơi giao, bà nhận được tin dữ:
Anh Dũng – người gửi bức thư ấy – đã hy sinh trong một trận đánh lớn.

Bà Hạnh đứng lặng người. Tay bà run lên khi cầm lá thư. Bà hiểu rằng, đây có thể là những dòng chữ cuối cùng anh gửi cho mẹ.

Dù đau lòng, bà vẫn tiếp tục hành trình.

Ngày bà tìm đến nhà anh Dũng, đó là một căn nhà nhỏ đơn sơ. Người mẹ già ngồi trước hiên, đôi mắt mỏi mòn như chờ đợi điều gì đó.

Bà Hạnh bước tới, nhẹ nhàng đưa lá thư:
“Dạ… con gửi thư của anh Dũng…”

Người mẹ run rẩy nhận lấy. Bà mở thư ra, đọc từng dòng trong nước mắt. Trong thư, anh Dũng viết:
“Má ơi, nếu con không về… má đừng buồn. Con đi vì đất nước mình. Má nhớ giữ gìn sức khỏe…”

Đọc đến đó, người mẹ òa khóc.

Bà Hạnh không cầm được nước mắt. Bà đứng lặng, cảm nhận rõ nỗi đau của một người mẹ mất con – nỗi đau mà chiến tranh đã để lại cho biết bao gia đình.

Sau hôm đó, bà Hạnh vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ. Nhưng mỗi lần cầm trên tay một lá thư, bà lại thấy lòng mình nặng trĩu. Bà hiểu rằng, có những bức thư sẽ không bao giờ được người gửi nhận lại hồi âm.

Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi, bà Hạnh vẫn giữ thói quen cẩn thận với từng mảnh giấy nhỏ. Bà nói:
“Hồi đó, mỗi lá thư là một hy vọng… cũng có khi là lời cuối.”

Mỗi dịp tháng Tư về, bà lại nhớ đến những con đường rừng năm xưa, nhớ những bước chân vội vã và cả những giọt nước mắt lặng thầm.

Bà khẽ nói:
“Chiến tranh qua rồi… nhưng những bức thư ấy, tôi không bao giờ quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn