BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Mùa mưa năm ấy, rừng Trường Sơn đặc quánh hơi nước. Con đường mòn loang lổ dấu chân bộ đội vừa hành quân, vừa tránh máy bay địch quần thảo suốt ngày đêm. Trong đội hình ấy có Minh – một chiến sĩ trẻ mới tròn hai mươi tuổi, quê ở một làng nhỏ ven sông.
Minh luôn mang theo bên mình một bức thư chưa kịp gửi. Lá thư đã nhàu, góc giấy sờn cũ vì được mở ra, gấp vào không biết bao nhiêu lần. Trong thư, Minh kể về những đêm hành quân dưới mưa bom, kể rằng anh vẫn khỏe, vẫn vững tin, và hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về sửa lại mái nhà cho mẹ, đưa em gái đến trường như lời hứa.
Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua trọng điểm đánh phá ác liệt để đưa hàng ra tiền tuyến. Pháo sáng bùng lên xé toạc bầu trời. Tiếng bom rền vang, đất đá rung chuyển. Trong lúc đưa đồng đội bị thương vào hầm trú ẩn, Minh trúng mảnh bom. Anh ngã xuống, tay vẫn nắm chặt chiếc ba lô – nơi cất bức thư còn dang dở.
Sáng hôm sau, khi rừng im tiếng bom, đồng đội tìm thấy Minh. Trên ngực áo anh là vết máu đã khô, còn trong ba lô, bức thư vẫn chưa kịp gửi đi. Người chính trị viên lặng lẽ đọc lại từng dòng chữ, giọng nghẹn ngào. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu: Minh đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.
Ngày đất nước hòa bình, bức thư ấy được trao tận tay mẹ Minh. Bà run run đọc từng chữ, nước mắt lăn dài, nhưng trên môi lại nở nụ cười hiền. Bà nói khẽ:
“Con tôi không về, nhưng Tổ quốc đã bình yên…”
Bức thư chưa kịp gửi năm nào giờ đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng – nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng máu xương, và mỗi chúng ta cần sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.



