Bài viết

Bức thư chưa kịp gửi

Nghệ An29/06/2026Phạm Minh Anh (Đoàn viên xã Minh Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, dãy Trường Sơn ngập trong màu xanh của rừng già. Giữa tiếng ve và tiếng máy bay gầm rú, những người lính trẻ vẫn lặng lẽ hành quân, mang theo trong ba lô không chỉ là lương khô, bi đông nước mà còn là bao ước mơ của tuổi đôi mươi.

Trong số họ có Thành, chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ dúi vào tay anh một cuốn sổ nhỏ. Bà bảo:

"Nhớ viết thư về nhà, để mẹ biết con vẫn bình yên."

Thành cười, gật đầu.

Nhưng chiến trường không cho người ta nhiều thời gian để viết.

Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên con suối cạn. Tranh thủ vài phút nghỉ ngơi, Thành mở cuốn sổ, nắn nót từng dòng:

"Mẹ kính yêu!

Ở đây con vẫn khỏe. Đồng đội thương nhau như anh em một nhà. Mẹ đừng lo. Khi đất nước yên bình, con sẽ về giúp mẹ sửa lại mái nhà đã dột mỗi mùa mưa..."

Anh chưa kịp viết hết thì còi báo động vang lên. Cuốn sổ được gấp lại, nhét vội vào túi áo.

Trận bom hôm ấy dữ dội.

Sau khi khói bụi tan đi, đồng đội chỉ tìm thấy cuốn sổ nhỏ còn nguyên vẹn trong ba lô của Thành. Lá thư vẫn còn dang dở.

Ngày đất nước thống nhất, người chỉ huy cũ trở về quê anh. Ông mang theo cuốn sổ đã ố vàng và trao tận tay người mẹ già.

Bà lặng lẽ mở từng trang giấy. Nét chữ của con trai vẫn còn đó, như thể hôm qua cậu mới ngồi dưới gốc cây viết thư.

Bà không khóc.

Bà khẽ vuốt những dòng chữ còn dang dở rồi mỉm cười:

"Con đã về rồi..."

Ngoài hiên, hàng cau trước ngõ vẫn đung đưa trong gió. Đất nước đã hòa bình. Những người lính năm xưa có người trở về, có người gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Nhưng tất cả đã góp phần viết nên một thời hoa lửa rực rỡ, để hôm nay các thế hệ được sống trong hòa bình, độc lập và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn