Bức thư chưa kịp gửi
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong luôn mang theo một bức thư viết dở gửi về mẹ, giữa những ngày tháng chiến đấu ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn.
Lê Thị Mai nhập ngũ khi vừa tròn 17 tuổi, rời quê nhà trong sự bịn rịn của mẹ già. Trước khi đi, mẹ chị chỉ kịp dặn: “Sống phải giữ mình, có gì cũng viết thư về.”
Từ đó, trong balo của chị luôn có một bức thư viết dở gửi mẹ, nhưng chưa bao giờ có điều kiện để gửi đi trọn vẹn.
Trên tuyến đường Trường Sơn, chị cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua những đoạn đường đầy nguy hiểm.
Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, họ phải làm việc trong bóng tối và tiếng bom nổ liên hồi.
Mỗi khi dừng lại được vài phút nghỉ, chị Mai lại lấy giấy ra viết tiếp bức thư, kể về những ngày gian khổ nhưng vẫn tràn đầy niềm tin.
Một lần, trong trận bom lớn, đơn vị bị chia cắt, nhiều đồng đội hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Bức thư trong túi áo chị cũng bị đất đá làm nhàu nát, dính bùn đất, nhưng chị vẫn giữ chặt như giữ một phần ký ức về gia đình.
Sau chiến tranh, khi trở về, chị mới đủ can đảm đọc lại bức thư ấy và nhận ra mình đã sống trọn vẹn tuổi thanh xuân nơi chiến trường.
Bức thư chưa gửi ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về một thế hệ thanh niên xung phong đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.


