Bức thư chưa kịp gửi
Trong những năm tháng chiến đấu, ông Nguyễn Văn Thành từng viết một bức thư gửi mẹ nhưng chưa kịp gửi. Bức thư ấy trở thành kỷ vật theo ông suốt nhiều năm. Với ông, đó là lời nhắc về gia đình, đồng đội và những người đã hy sinh cho ngày đất nước hòa bình.

Trong chiếc hộp nhỏ đặt ở góc tủ, ông Thành vẫn giữ một số giấy tờ và kỷ vật từ thời quân ngũ. Có một bức thư đã cũ, nét chữ mờ đi theo thời gian.
Ông kể, ngày ấy xa nhà, những người lính thường tranh thủ viết thư cho gia đình. Không có điện thoại, cũng chẳng thể thường xuyên trở về thăm nhà, nên một lá thư đôi khi là sợi dây duy nhất nối người lính với quê hương.
Ông đã viết bức thư ấy cho mẹ. Ông kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn tốt và mẹ đừng quá lo lắng. Nhưng bức thư chưa kịp gửi thì đơn vị nhận nhiệm vụ mới.
Sau một trận chiến, ông bị thương và phải điều trị. Những ngày nằm viện, điều ông nghĩ nhiều nhất là gia đình. Khi trở về, mẹ đã già đi nhiều.
Nhiều năm sau, ông tình cờ tìm lại bức thư. Ông không còn nhớ vì sao nó vẫn nằm trong ba lô năm ấy. Nhưng ông giữ lại như một phần của tuổi trẻ.
Bây giờ, mỗi khi có đoàn viên đến thăm, ông thường lấy bức thư ra kể chuyện.
Ông nói: “Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những điều bình dị của người lính năm ấy vẫn còn nguyên giá trị: tình yêu gia đình, tình đồng đội và trách nhiệm với quê hương.”



