"BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI"
Tôi là Nguyễn Văn Hảo, sinh năm 1945. Những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã đi qua rất lâu, nhưng có những kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức, như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua.
Ngày ấy, đơn vị chúng tôi thường xuyên hành quân qua rừng, băng suối để làm nhiệm vụ. Mỗi người chỉ mang theo vài bộ quần áo, ít lương khô và một cuốn sổ nhỏ để ghi chép hoặc viết thư về gia đình. Mỗi khi có thời gian nghỉ hiếm hoi, tôi lại lấy giấy bút ra viết vài dòng hỏi thăm cha mẹ, động viên các em ở nhà cố gắng lao động, học tập. Nhưng chiến trường ác liệt, thư viết xong nhiều khi không có điều kiện gửi.
Có một lần, sau nhiều ngày liên tục chiến đấu, đơn vị được lệnh dừng chân nghỉ ngắn. Tôi tranh thủ viết một bức thư báo tin mình vẫn bình an. Chưa kịp gấp lại thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện, từng loạt bom dội xuống khu vực đóng quân. Tất cả nhanh chóng cơ động xuống hầm trú ẩn và phân tán lực lượng.
Sau trận bom, nơi chúng tôi vừa nghỉ chỉ còn lại những hố sâu và cây rừng đổ ngổn ngang. Ba lô của nhiều người bị vùi lấp, trong đó có cả cuốn sổ và bức thư tôi vừa viết. Tôi đứng lặng nhìn những tờ giấy cháy sém bay trong gió mà lòng nghẹn lại. Điều tiếc nuối nhất không phải mất vài trang giấy, mà là gia đình sẽ lại phải tiếp tục chờ đợi trong lo lắng vì chưa nhận được tin của mình.
Những năm tháng ấy, người lính chúng tôi không ai nghĩ nhiều đến gian khổ hay hy sinh. Điều mong mỏi lớn nhất là hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội và góp phần để đất nước sớm thống nhất. Tình đồng chí, đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua bom đạn, thiếu thốn và những mất mát không gì bù đắp được.
Đến hôm nay, mỗi khi cầm trên tay một lá thư hay nhìn con cháu trò chuyện với người thân chỉ bằng một cuộc điện thoại, tôi lại nhớ về bức thư năm ấy chưa bao giờ đến được với gia đình. Nó nhắc tôi rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ, hy sinh của cả một thế hệ.
Tôi luôn mong thế hệ trẻ sẽ biết trân trọng cuộc sống hiện tại, gìn giữ truyền thống yêu nước, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và Tổ quốc. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã cống hiến tuổi thanh xuân cho nền độc lập, tự do của dân tộc.



