Bài viết

"Bức thư chưa kịp gửi"

Đồng Nai02/07/2026Nguyễn Thị Kim Yến (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Bức thư chưa kịp gửi"

Mùa xuân năm 1975, chiến trường Đồng Nai những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trở nên vô cùng khẩn trương. Các đơn vị bộ đội hành quân liên tục để chuẩn bị cho những trận đánh quyết định, mở đường tiến về giải phóng Sài Gòn.

Trong một đơn vị đóng quân ven rừng thuộc khu vực Định Quán, có một chiến sĩ trẻ tên Hùng. Anh mới ngoài hai mươi tuổi, quê ở Đồng Nai. Trong ba lô của anh luôn có một bức thư đã viết gần xong nhưng chưa bao giờ gửi.

Mỗi tối, sau giờ trực, Hùng lại lấy bức thư ra đọc rồi cẩn thận gấp lại.

Đó là lá thư gửi mẹ.

Anh viết:

"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Quê mình chắc mùa này điều đã ra hoa. Con nhớ con đường đất đỏ, nhớ tiếng chim mỗi buổi sáng và nhớ bữa cơm mẹ nấu. Ngày đất nước thống nhất, con sẽ về giúp mẹ dựng lại căn nhà nhỏ..."

Nhưng lá thư vẫn còn dang dở.

Những ngày sau đó, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.

Trước giờ xuất phát, người đồng đội hỏi:

  • Sao cậu không gửi thư?

Hùng mỉm cười:

  • Đợi hòa bình rồi mình mang về tận tay mẹ, như vậy vui hơn.

Ít ngày sau, trong một trận chiến ác liệt trên đường tiến công, Hùng đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ đồng đội.

Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội trở lại quê Hùng.

Ông mang theo chiếc ba lô cũ và bức thư còn chưa kịp gửi.

Mẹ Hùng mở từng nếp giấy đã ngả màu.

Đọc đến dòng cuối cùng còn dang dở, bà lặng người rất lâu.

Rồi bà nhẹ nhàng gấp lá thư lại, đặt lên bàn thờ con trai và nói:

"Con không về được, nhưng đất nước đã hòa bình như điều con mong ước."

Nhiều năm trôi qua, lá thư ấy vẫn được gia đình gìn giữ như một báu vật.

Nó không chỉ là tình yêu của một người con dành cho mẹ, mà còn là ước mơ giản dị của cả một thế hệ thanh niên Đồng Nai: được sống trong hòa bình, được trở về xây dựng quê hương sau chiến tranh.

Hôm nay, trên những con đường rộng mở của Đồng Nai, giữa những khu dân cư trù phú và những cánh đồng xanh mát, mỗi chúng ta càng thấu hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng những lá thư chưa kịp gửi, bằng biết bao ước mơ còn dang dở của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Mỗi trang sử của Đồng Nai đều được viết bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào một ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn