Cựu Thanh niên xung phong

Bức thư chưa kịp gửi

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, những người thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, vận chuyển hàng hóa, bảo đảm mạch máu giao thông. Câu chuyện kể về một bức thư còn dang dở, chứa đựng tình yêu quê hương, tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Nghệ An07/07/2026Lương Thị Nga (Trường Mầm Non Diễn Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi lần mở chiếc hộp gỗ cũ, tôi lại cẩn thận lấy ra một bức thư đã ngả màu thời gian. Đó là bức thư tôi viết cho mẹ vào mùa hè năm 1971, khi đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.

Ngày ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Cùng hàng trăm thanh niên xung phong khác, chúng tôi nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường, dẫn xe vận tải vượt qua những trọng điểm bị máy bay địch đánh phá.

Ban ngày, tiếng bom nổ không ngớt. Đất đá tung lên mù mịt. Mỗi khi tiếng máy bay vừa dứt, chúng tôi lại nhanh chóng lao ra mặt đường, cuốc từng nhát đất, khiêng từng tảng đá để thông tuyến trước khi đoàn xe tới.

Ban đêm là khoảng thời gian hiếm hoi được nghỉ ngơi. Ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ để tránh lộ mục tiêu. Tôi tranh thủ viết thư cho mẹ.

"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Dù gian khổ đến đâu, chúng con cũng quyết giữ cho con đường luôn thông suốt. Con tin ngày chiến thắng sẽ không còn xa nữa..."

Tôi mới viết được gần hết thì còi báo động vang lên. Cả đơn vị lập tức chạy vào hầm trú ẩn. Chỉ vài phút sau, bom trút xuống như mưa. Đất đá rung chuyển dữ dội.

Khi trận bom kết thúc, lán nghỉ của chúng tôi chỉ còn lại những mảnh gỗ cháy xém. May mắn thay, không ai trong tổ hy sinh, nhưng bức thư của tôi bị vùi dưới lớp đất đỏ.

Vài ngày sau, trong lúc dọn dẹp, tôi tìm lại được lá thư. Nó đã nhòe mất một góc vì nước mưa. Tôi định viết lại, nhưng công việc quá gấp gáp. Rồi hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, bức thư vẫn nằm trong ba lô mà chưa một lần được gửi về quê.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Tôi trở về trong niềm vui đoàn tụ. Mẹ ôm chầm lấy tôi, nước mắt lăn dài trên gương mặt đã nhiều nếp nhăn.

Tôi lấy bức thư cũ đưa cho mẹ. Mẹ nhẹ nhàng vuốt từng nếp giấy rồi mỉm cười:

"Con đã trở về rồi, vậy là lá thư quý nhất mẹ nhận được."

Đến hôm nay, mỗi lần nhìn lại bức thư ấy, tôi không nhớ đến những mất mát hay gian khổ, mà nhớ về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Chúng tôi đã sống, cống hiến và chiến đấu bằng tất cả niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình.

Bức thư chưa kịp gửi năm nào đã trở thành kỷ vật vô giá, nhắc nhở con cháu rằng độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, vì vậy mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư chưa kịp gửi | Câu chuyện thời hoa lửa