BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Câu chuyện kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn. Trong một lần làm nhiệm vụ, người lính trẻ Nguyễn Văn Minh đã chứng kiến sự hy sinh của người đồng đội thân thiết. Kỷ vật cuối cùng mà người đồng đội để lại là một bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Hơn nửa thế kỷ sau, bức thư ấy vẫn được ông Minh gìn giữ như một lời nhắc nhở về tuổi trẻ, tình đồng đội và sự hy sinh của một thế hệ trong thời hoa lửa.
Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Tôi cùng đơn vị hành quân trên tuyến đường Trường Sơn. Ban ngày, chúng tôi tránh máy bay địch; ban đêm, từng đoàn xe lặng lẽ vượt qua những cung đường đầy hố bom. Có những đêm mưa rừng trút xuống ào ào, đất đỏ bám đầy quần áo, nhưng chẳng ai than vãn. Chúng tôi chỉ động viên nhau cố gắng, bởi phía trước còn có những đoàn quân và những chuyến hàng đang chờ.
Trong đơn vị, tôi thân nhất với anh Trần Văn Hùng. Anh Hùng hơn tôi vài tuổi, quê ở một vùng quê miền Bắc. Anh hay kể về mẹ, về cánh đồng quê và những ngày mùa. Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh thường lấy một mảnh giấy nhỏ ra viết thư.
Một lần, tôi hỏi:
– Anh viết gì mà ngày nào cũng viết vậy?
Anh cười:
– Viết cho mẹ. Mẹ anh ở nhà chắc mong lắm.
Tôi trêu:
– Bao giờ hòa bình anh về, tha hồ mà kể chuyện.
Anh im lặng một lúc rồi nói:
– Ừ, nhất định phải về.
Đó là câu nói mà sau này tôi nhớ mãi.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa hàng qua một đoạn đường trọng điểm. Chúng tôi vừa đi được một quãng thì tiếng máy bay vọng xuống. Những tiếng nổ liên tiếp xé toạc màn đêm. Đất đá tung lên, cây rừng rung chuyển.
Tôi ngã xuống bên một hố bom. Khi tiếng máy bay xa dần, tôi vội bò đi tìm đồng đội.
“Hùng ơi! Hùng đâu rồi?”
Không có tiếng trả lời.
Tôi tìm thấy anh nằm bên một gốc cây. Anh bị thương rất nặng. Tôi nắm lấy tay anh, cố gọi tên anh, nhưng anh chỉ khẽ lắc đầu.
Trong túi áo của anh có một mảnh giấy gấp làm tư.
Tôi mở ra. Đó là một bức thư anh vừa viết cho mẹ nhưng chưa kịp gửi.
Tôi không đọc hết. Tôi chỉ nhớ một dòng:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Khi đất nước hòa bình, con sẽ trở về.”


