BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Ngày ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Hai mươi tuổi – cái tuổi mà đáng lẽ ra người ta đang ngồi trên giảng đường, đang mơ về một công việc, một mái nhà, hay một người con gái mình thương.
Nhưng với chúng tôi ngày ấy, hai mươi tuổi có nghĩa là khoác ba lô lên vai và lên đường.
Tôi vẫn nhớ buổi sáng hôm đó. Mẹ đứng trước sân, đôi mắt đỏ hoe. Mẹ không khóc. Mẹ chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn tay màu trắng rồi nói:
“Con đi mạnh giỏi. Khi nào đất nước yên bình thì trở về với mẹ.”
Tôi cười và nói:
“Con sẽ về.”
Đó là lời hứa cuối cùng tôi nói với mẹ.
Những ngày ở chiến trường, chúng tôi sống giữa những trận bom, những đêm hành quân và những lần chia nhau từng ngụm nước.
Có những đêm nằm dưới tán rừng, nghe tiếng bom vọng từ xa, tôi nhớ nhà đến nao lòng.
Một hôm, trong giờ nghỉ hiếm hoi, tôi lấy giấy viết thư cho mẹ.
“Mẹ kính yêu!
Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Ở đây đồng đội thương yêu nhau như anh em trong một nhà. Con chỉ nhớ bữa cơm mẹ nấu và nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi sáng…”
Tôi viết rất lâu.
Tôi còn viết rằng sau ngày hòa bình, tôi sẽ trở về. Tôi sẽ dựng lại căn nhà cũ. Tôi sẽ đưa mẹ đi thăm những nơi mẹ chưa từng đến.
Nhưng bức thư ấy chưa bao giờ được gửi.
Một trận đánh bất ngờ xảy ra.
Tôi chỉ kịp gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy tôi.
Trong túi áo vẫn còn nguyên bức thư.
Nhiều năm sau, bức thư ấy được trao lại cho mẹ.
Mẹ đọc từng dòng.
Mẹ không khóc.
Mẹ chỉ ôm bức thư vào ngực rồi nói:
“Vậy là con tôi vẫn giữ lời. Nó đã trở về với mẹ bằng những dòng chữ này.”
Tôi không thể trở về bằng đôi chân của mình.
Nhưng tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, lời hứa của tuổi hai mươi vẫn còn sống.
Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng nước mắt và bằng những lời hứa chưa kịp thực hiện.
Lời kết:
Nếu hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được đến trường, được làm việc, được yêu thương và được trở về nhà mỗi ngày, xin đừng quên những người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Bởi có những người đã gửi lại cả tuổi thanh xuân cho đất nước.



