Bài viết

Bức Thư Chưa Kịp Gửi

Bức Thư Chưa Kịp Gửi

Quảng Ngãi18/08/2026Đoàn Phường Phú Thủy ((BT) Đoàn phường Phú Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1968, tại một đơn vị thông tin trên dãy Trường Sơn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Khôi, hai mươi mốt tuổi, quê ở Hà Tĩnh, được giao nhiệm vụ bảo đảm liên lạc giữa các mũi hành quân. Công việc đòi hỏi anh phải băng rừng, vượt suối và có khi nhiều ngày không trở về lán.

Trong ba lô của Khôi.

Luôn có một phong bì màu vàng.

Bên trong.

Là bức thư anh viết cho mẹ.

Nhưng chưa bao giờ gửi.

Không phải vì thiếu người chuyển.

Mà vì.

Sau mỗi lần đọc lại.

Anh lại muốn viết thêm.

Viết rằng mình vẫn khỏe.

Viết rằng đồng đội luôn đùm bọc nhau.

Viết rằng những cánh rừng Trường Sơn rất đẹp.

Để mẹ yên lòng.

Một buổi chiều.

Đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.

Khôi gấp bức thư lại.

Đặt cẩn thận vào túi áo ngực.

Anh nói với người bạn thân:

"Nếu."

"Tôi."

"Đi lâu."

"Thì."

"Nhờ cậu."

"Gửi giúp."

Người bạn gật đầu.

Nhưng may mắn.

Khôi hoàn thành nhiệm vụ.

Và trở về an toàn.

Đêm ấy.

Anh mở bức thư.

Lại viết thêm một dòng.

"Mẹ ơi."

"Hôm nay."

"Con lại."

"Được trở."

"Về."

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về người thanh niên yêu nước Lý Tự Trọng với tinh thần sống có lý tưởng và trách nhiệm với Tổ quốc.

Ông nói:

"Người trẻ."

"Sống."

"Đẹp nhất."

"Khi biết."

"Vì người."

"Khác."

"Chứ không."

"Chỉ vì."

"Mình."

Khôi lặng lẽ gấp bức thư.

Anh hiểu rằng.

Có những lời yêu thương.

Không cần gửi ngay.

Nhưng luôn hiện diện trong trái tim.

Sau ngày đất nước thống nhất, Khôi trở về quê.

Mẹ anh lấy từ chiếc hòm gỗ ra hàng chục bức thư.

Có lá đã gửi.

Có lá chưa kịp gửi.

Bà buộc tất cả bằng một sợi dây vải xanh.

Một hôm.

Người cháu hỏi:

"Ông ơi."

"Sao."

"Có thư."

"Mà."

"Không gửi?"

Khôi mỉm cười.

Ông mở lá thư cũ.

Nét mực đã nhạt.

"Vì."

"Mỗi lần."

"Viết."

"Ông."

"Lại thấy."

"Mình."

"Gần mẹ."

"Hơn."

Đứa cháu đọc những dòng chữ run run.

Rồi nhẹ nhàng gấp lá thư lại.

Ngoài sân, gió đông khẽ lay những tàu cau trước ngõ.

Khôi nhìn lên bầu trời trong xanh.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những bức thư chưa bao giờ được gửi đi nhưng vẫn mang trọn tình yêu thương. Mỗi dòng chữ là một lời hứa sẽ trở về, là niềm hi vọng dành cho gia đình và cũng là động lực để người lính vững bước trên con đường bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn