Bức Thư Chưa Kịp Gửi Nơi Tiền Tuyến
Cựu chiến binh Phan Văn Điều, sinh ngày 08 tháng 12 năm 1949, quê quán xã Quỳnh Hồng, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Ông Điều sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với cánh đồng lúa quê Thái Bình và những buổi chiều chăn trâu bên triền đê. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Ngày lên đường, mẹ ông dúi vào tay con trai một quyển sổ nhỏ để viết nhật ký và thư gửi về gia đình. Suốt những năm tháng chiến đấu, ông luôn giữ cuốn sổ ấy trong túi áo ngực như một kỷ vật thiêng liêng.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Bộ đội phải bám rừng, đào hầm và liên tục di chuyển để tránh những trận càn quét của địch.
Ông kể rằng điều khiến người lính nhớ nhất giữa chiến trường không chỉ là quê hương mà còn là những lá thư từ gia đình. Mỗi lần có thư gửi vào đơn vị, ai cũng hồi hộp chờ đợi như nhận được món quà quý giá nhất.
Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ trẻ tên Trần Văn Hợi quê Bắc Ninh, người rất chăm viết thư cho mẹ già ở quê. Hợi thường nói rằng sau chiến tranh sẽ trở về dựng lại căn nhà nhỏ cho mẹ.
Đầu năm 1973, đơn vị của ông tham gia một trận phục kích lớn tại khu vực rừng cao su gần Bình Phước. Trước giờ xuất kích, anh Hợi tranh thủ viết dở một lá thư gửi về quê nhưng chưa kịp hoàn thành.
Đêm hôm ấy, trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Tiếng súng và tiếng bom vang dội khắp cánh rừng. Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương nặng nằm giữa làn đạn.
Không chút do dự, anh Trần Văn Hợi lao ra kéo đồng đội vào vị trí an toàn. Người đồng đội được cứu sống, nhưng anh Hợi lại trúng đạn khi chưa kịp quay trở lại chiến hào.
Ông Phan Văn Điều nghẹn ngào kể lại:
“Khi chúng tôi chạy đến, Hợi vẫn còn nắm chặt lá thư chưa viết xong trong túi áo.”
Sau trận đánh, ông Điều cẩn thận giữ lại lá thư ấy rồi nhiều tháng sau mới có dịp trở về miền Bắc trao tận tay mẹ anh Hợi.
Người mẹ già run run cầm lá thư chưa kịp gửi của con trai mà bật khóc. Trong thư chỉ mới viết được vài dòng:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con trai mẹ vẫn khỏe…”
Đó cũng là những dòng cuối cùng của người chiến sĩ trẻ tuổi.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Phan Văn Điều trở về quê hương Thái Bình tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.
Đến nay, cuốn sổ cũ và ký ức về lá thư chưa kịp gửi vẫn luôn được ông gìn giữ như một phần không thể quên của cuộc đời người lính.
Mỗi lần kể chuyện cho thanh niên, ông thường nhắn nhủ:
“Chiến tranh đã cướp đi tuổi trẻ của nhiều người lính nhưng cũng làm sáng lên tình yêu quê hương và tình đồng đội. Các cháu hôm nay phải biết sống nghĩa tình, biết trân trọng hòa bình và yêu thương gia đình.”



