Bức Thư Chưa Kịp Gửi Từ Vị Xuyên
Trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc nhà, ông Lương Văn Hải vẫn cẩn thận giữ một lá thư đã úa vàng theo thời gian. Đó là lá thư ông viết cho gia đình trong những ngày chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên nhưng chưa kịp gửi đi vì chiến sự quá ác liệt.
Năm 1981, ông Hải lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Là con trai út trong gia đình đông anh em, ngày chia tay mẹ, ông chỉ hứa ngắn gọn: “Con đi bảo vệ Tổ quốc rồi sẽ trở về.”
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên mặt trận Hà Giang, tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên — nơi được mệnh danh là “lò vôi thế kỷ” bởi sự khốc liệt của bom pháo.
Ông kể rằng cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian nan. Bộ đội phải đào hầm giữa núi đá, ban ngày tránh pháo kích, ban đêm tranh thủ vận chuyển lương thực và thay quân lên chốt.
“Có những hôm pháo bắn dồn dập đến mức cả quả núi rung chuyển. Đá từ trên cao rơi xuống như mưa,” ông Hải nhớ lại.
Mùa xuân năm 1985, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ chốt gần cao điểm 1509. Đó là thời điểm chiến sự diễn ra căng thẳng nhất. Những người lính gần như không có giấc ngủ trọn vẹn vì liên tục phải chiến đấu và cảnh giác.
Một đêm mưa rét, khi cả tổ đang ngồi viết thư cho gia đình dưới ánh đèn pin leo lét trong hầm đá thì pháo địch bất ngờ dội xuống trận địa. Tiếng nổ vang trời khiến đất đá đổ sập xuống cửa hầm.
Ông Hải cùng đồng đội lập tức lao ra vị trí chiến đấu. Trong lúc chống trả, chiến sĩ trẻ Trần Quốc Vinh bị thương nặng ở ngực do mảnh pháo.
Dù đau đớn, Vinh vẫn cố nắm tay ông Hải và nhờ:
“Nếu tôi không trở về, anh gửi giúp lá thư này cho mẹ tôi.”
Ông Hải nghẹn ngào kể rằng lá thư ấy được gấp rất cẩn thận, bên trong chỉ có vài dòng ngắn ngủi hỏi thăm sức khỏe gia đình và hẹn ngày chiến thắng trở về.
Sau trận chiến hôm đó, Vinh đã hy sinh khi chưa đầy 22 tuổi. Ông Hải giữ lá thư ấy suốt nhiều năm rồi sau này tìm về quê đồng đội để trao tận tay mẹ anh.
“Khi nhận lá thư của con trai, mẹ Vinh khóc rất nhiều. Còn tôi cũng không cầm được nước mắt,” ông xúc động nói.
Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều mất mát nhưng cũng là quãng đời thiêng liêng nhất. Ông nhớ tình đồng đội sâu nặng giữa chiến trường, nơi những người lính sẵn sàng hy sinh cho nhau và cho từng tấc đất biên cương.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở cánh tay trái. Dẫu cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp phần bảo vệ biên giới Tổ quốc.
Giờ đây, mỗi lần kể lại ký ức chiến tranh cho con cháu, ông Hải đều nhắc nhở:
“Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của biết bao người lính trẻ. Các thế hệ sau phải biết trân trọng và gìn giữ đất nước bằng tất cả trách nhiệm của mình.”



