Bức thư chưa kịp gửi và đóa sim tím
Bức thư chưa kịp gửi và đóa sim tím
Trong cái nắng gắt của vùng đất lửa Quảng Trị năm 1972, đơn vị của Thành đóng quân bên rìa một cánh rừng đầy những hố bom. Thành là một sinh viên vừa rời ghế nhà trường, trong túi áo ngực của anh luôn có một bức thư viết dở cho người bạn gái ở quê nhà. Anh chưa gửi vì muốn thêm vào đó một nhành hoa ép khô, nhưng chiến sự ác liệt khiến rừng chẳng còn lấy một bông hoa nguyên vẹn. Một buổi chiều hiếm hoi tiếng pháo tạm ngưng, Thành tình cờ tìm thấy một nhành hoa sim tím sót lại dưới một khe đá sâu. Anh nâng niu nó như báu vật, định bụng tối nay sẽ hoàn thành bức thư để kịp chuyến giao liên sáng mai. Nhưng rồi, hiệu lệnh báo động vang lên. Đợt oanh tạc bất ngờ ập xuống cao điểm. Trận chiến kéo dài đến tận đêm khuya. Khi khói thuốc súng dần tan, đồng đội tìm thấy Thành nằm lại bên chiến hào. Tay anh vẫn đặt lên ngực áo, nơi có bức thư và nhành hoa sim tím đã bị hơi bom làm dập nát. Thành ra đi khi mới mười chín tuổi, bức thư vẫn còn dang dở với dòng chữ cuối cùng: "Nếu ngày mai mình không về...". Nhiều năm sau, người bạn gái ấy vẫn giữ nhành sim ép khô từ kỉ vật của anh. Với cô, nhành hoa ấy không bao giờ phai sắc, bởi nó được nhuộm bằng màu máu và tuổi trẻ của một thế hệ không bao giờ già đi. Đó là đóa hoa đẹp nhất của thời hoa lửa, nở rộ trong lòng những người ở lại như một minh chứng cho tình yêu và lý tưởng cao đẹp.



