"Bức thư chưa kịp gửi về quê mẹ"
Giữa chiến trường Quảng Trị năm 1972, một người lính trẻ vừa viết xong bức thư gửi mẹ thì đơn vị nhận lệnh xuất kích. Lá thư chưa kịp gửi, người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh. Hơn 30 năm sau, bức thư ấy mới được trao tận tay người mẹ già, trở thành kỷ vật thiêng liêng của cả gia đình.
Nhân vật chính là Nguyễn Văn Hòa, quê quán huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.
Năm 1971, khi vừa tròn 20 tuổi, Nguyễn Văn Hòa tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, mẹ chỉ nắm chặt tay con và dặn:
"Con đi đánh giặc, mẹ chỉ mong ngày đất nước hòa bình, con được trở về."
Đơn vị của anh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng gian khổ. Những bữa cơm vội dưới hầm, những đêm hành quân xuyên rừng, những trận pháo kích kéo dài đã trở thành chuyện thường ngày.
Một buổi tối hiếm hoi yên tiếng bom, Nguyễn Văn Hòa lấy tờ giấy đã gấp cẩn thận trong ba lô để viết thư về cho mẹ.
Anh viết:
"Mẹ ơi! Con vẫn khỏe. Đồng đội thương yêu nhau như anh em một nhà. Mẹ đừng lo cho con. Khi nào đất nước thống nhất, con sẽ về phụ mẹ cày ruộng, sửa lại mái nhà..."
Viết xong, anh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào túi áo với ý định sáng hôm sau sẽ gửi theo cán bộ hậu cần.
Nhưng ngay trong đêm ấy, đơn vị nhận lệnh cơ động khẩn cấp.
Trận chiến diễn ra rất ác liệt. Nguyễn Văn Hòa cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để giữ trận địa. Anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi.
Sau khi chiến sự kết thúc, đồng đội tìm thấy trong túi áo anh lá thư vẫn còn nguyên vẹn, chỉ lấm vài vết đất đỏ.
Người giữ lá thư ấy là chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy, quê Quảng Bình. Sau chiến tranh, vì nhiều lý do, ông chưa tìm được gia đình của người đồng đội.
Mãi đến hơn ba mươi năm sau, nhờ sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và Hội Cựu chiến binh, ông mới tìm được người mẹ của Nguyễn Văn Hòa.
Khi nhận lại lá thư đã úa màu thời gian, người mẹ run run mở từng nếp gấp. Bà lặng lẽ đọc từng dòng chữ của con trai rồi ôm bức thư vào ngực, nước mắt không ngừng rơi.
Bà chỉ nói một câu:
"Mẹ đã chờ con cả cuộc đời... Hôm nay mẹ mới được nhận thư của con."
Những người có mặt hôm ấy đều lặng đi. Không ai cầm được nước mắt trước tình mẫu tử thiêng liêng vượt qua cả thời gian và chiến tranh.



