Bức thư có mùi khói
Một bức thư quê nhà đến tay Bà Hoàng Thị Mai sau một đêm làm nhiệm vụ. Lá thư có mùi khói và bụi đường nhưng chứa những dòng chữ khiến Bà xúc động. Với Bà, đó là hơi ấm quê hương giữa những ngày gian khó.
Bà Hoàng Thị Mai từng nhận được một bức thư mà Bà nhớ suốt đời.
Bức thư do người thân gửi từ Hải Phòng.
Nó đến vào một buổi sáng sau một đêm đơn vị phải làm việc liên tục trên tuyến đường.
Phong bì bám đầy bụi.
Khi mở ra, Bà thấy những dòng chữ quen thuộc kể chuyện gia đình: mẹ vẫn khỏe, hàng xóm vẫn hỏi thăm và cây trước nhà đã ra hoa.
Bà Mai đọc đi đọc lại.
Bà nói rằng lúc ấy Bà có cảm giác mình đang đứng giữa quê nhà.
Những ngày sau, Bà cất lá thư vào túi áo. Mỗi lúc mệt, Bà lại lấy ra đọc.
Có lần trời mưa, lá thư bị ướt một góc. Bà cẩn thận hong khô rồi tiếp tục giữ.
Những bức thư sau này cũng đến, nhưng không bức nào khiến Bà xúc động như bức đầu tiên.
Bởi đó là thời điểm Bà hiểu rằng phía sau mình luôn có một gia đình đang chờ.
Sau chiến tranh, Bà trở về Hải Phòng. Mái nhà vẫn đó nhưng nhiều người đã già.
Bà giữ lại bức thư cũ như một phần ký ức.
Bà nói: “Ngày ấy, mỗi lá thư từ quê giống như một ngọn đèn.”
Ngọn đèn ấy soi sáng những ngày xa nhà và giúp những người trẻ có thêm niềm tin để bước tiếp.



