Khác

Bức thư còn mãi với thời hoa lửa

Nguyễn Hùng Em là một cựu chiến sĩ từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, ông vẫn lưu giữ bức thư cuối cùng của người đồng đội thân thiết như một kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về những năm tháng "thời hoa lửa" đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng.

Đồng Tháp05/07/2026ĐINH THỊ MUỘI (TRƯỜNG MẦM NON PHÚ THỌ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy, khi cả nước hướng về các anh hùng liệt sĩ, tôi có dịp gặp ông Nguyễn Văn Thành – một cựu chiến sĩ đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt đã hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, giọng ông vẫn đầy xúc động.

Ông kể rằng năm mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Hành trang của người lính trẻ ngày ấy chỉ có vài bộ quần áo, chiếc ba lô bạc màu và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những cánh rừng bạt ngàn, những cơn mưa xối xả, những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo với rau rừng đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Trong đơn vị, ông có một người đồng đội rất thân tên Minh. Hai người cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng động viên nhau vượt qua những trận bom ác liệt. Minh là người luôn lạc quan, thường cất tiếng hát giữa những đêm hành quân để tiếp thêm tinh thần cho cả đơn vị.

Trước một trận đánh lớn, Minh viết một lá thư gửi về cho mẹ nhưng chưa kịp chuyển đi. Anh nhờ ông Thành giữ hộ với lời dặn: "Nếu mình không trở về, nhờ cậu gửi giúp mẹ." Không ai ngờ đó lại là lời nhắn cuối cùng. Trong trận chiến hôm sau, Minh đã anh dũng hy sinh khi che chắn cho đồng đội.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Thành trở về quê hương. Điều đầu tiên ông làm là tìm đến nhà Minh để trao tận tay người mẹ già lá thư mà con trai bà gửi lại. Người mẹ ôm bức thư vào lòng, khóc nghẹn. Cả ông Thành và bà đều hiểu rằng, dù chiến tranh đã kết thúc, nỗi nhớ thương người đã khuất sẽ còn mãi trong tim.

Đến nay, ông Thành vẫn giữ một bản chép tay của bức thư như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi năm vào dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ, ông lại mang bức thư ra đọc. Ông bảo rằng đó không chỉ là kỷ niệm của riêng mình mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. Những người lính năm xưa đã sống một thời tuổi trẻ rực rỡ như những bông hoa giữa khói lửa chiến tranh. Họ có thể đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và sự hy sinh cao đẹp sẽ mãi được các thế hệ mai sau trân trọng, gìn giữ và tiếp nối.

"Thời hoa lửa" không chỉ là ký ức của một thế hệ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng hòa bình. Những câu chuyện như của ông Nguyễn Văn Thành sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng để mỗi người Việt Nam sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư còn mãi với thời hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa