bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh gửi về cho gia đình trước lúc hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Trong chuyến hành trình "Về nguồn" cùng Đoàn Thanh niên vừa qua, tôi đã có dịp đứng trước dòng sông Thạch Hãn mênh mông. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh và xúc động nhất không phải là bom đạn, mà là một bức thư – bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh gửi về cho gia đình trước lúc hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Bác hướng dẫn viên kể rằng, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh vốn là sinh viên năm 4 trường Đại học Xây dựng. Anh nhập ngũ khi vừa cưới vợ được đúng 6 ngày. Trong những ngày đỏ lửa tại "túi bom" Quả
Trong chuyến hành trình "Về nguồn" cùng Đoàn Thanh niên vừa qua, tôi đã có dịp đứng trước dòng sông Thạch Hãn mênh mông. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh và xúc động nhất không phải là bom đạn, mà là một bức thư – bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh gửi về cho gia đình trước lúc hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Bác hướng dẫn viên kể rằng, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh vốn là sinh viên năm 4 trường Đại học Xây dựng. Anh nhập ngũ khi vừa cưới vợ được đúng 6 ngày. Trong những ngày đỏ lửa tại "túi bom" Quảng Trị, anh đã viết một bức thư dài 10 trang giấy học trò, dặn dò mẹ và người vợ trẻ là chị Đặng Thị Xo.
Điều khiến tôi bàng hoàng và rơi nước mắt chính là những dòng chữ "tiên tri" đầy bình thản của anh:
"Mẹ kính mến! Con đi mẹ đừng khóc cho nhiều cho bạc tóc, con đi để lại cho mẹ nỗi buồn nhất, con biết thế, nhưng con đi con sẽ về. Sẽ về trong niềm tin chiến thắng... Con viết mấy dòng cuối cùng này trước khi đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất. Mẹ đừng tìm xác con làm gì cho tốn kém, cứ đến ngày này mẹ làm giỗ cho con..."
Anh Huỳnh thậm chí còn dặn vợ mình sau này hãy đi bước nữa để tìm hạnh phúc, vì anh biết mình sẽ không thể trở về để chăm sóc chị. Anh hy sinh vào ngày thứ 81 của chiến dịch, đúng như những gì anh linh cảm.
Đứng trước di vật của anh, tôi tự hỏi: Điều gì đã khiến một chàng trai tuổi đôi mươi, đang có cả tương lai rạng rỡ và tình yêu nồng cháy, lại có thể đối diện với cái chết nhẹ nhàng đến thế?
Câu trả lời nằm ở hai chữ: Lý tưởng. Đối với thế hệ của anh Huỳnh, tình yêu cá nhân dù lớn lao đến đâu cũng phải nhường chỗ cho tình yêu Tổ quốc. Anh hy sinh nhưng không mất đi, anh sống mãi trong dòng máu của những người trẻ chúng tôi hôm nay. Chị Xo – vợ anh – đã ở vậy thờ chồng suốt đời, minh chứng cho một tình yêu bất diệt hòa quyện cùng lòng yêu nước.
Lời kết của tôi:
Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã dạy cho tôi rằng, thanh xuân của chúng ta hôm nay thật may mắn khi không phải cầm súng. Nhưng chúng ta có nhiệm vụ phải cầm bút, cầm công nghệ và trí tuệ để bảo vệ thành quả mà các anh đã đánh đổi bằng cả mạng sống. Mỗi khi nản chí, tôi lại nhớ về bức thư ấy để tự nhắc mình: Phải sống sao cho xứng với những người đã ngã xuống.


