Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bức thư cuối cùng

Ninh Bình16/04/2026Vô danh (Đoàn xã Bình An, tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió núi biên cương thổi hun hút qua những dãy đá tai mèo sắc lạnh. Đêm xuống rất nhanh, phủ lên Mặt trận biên giới phía Bắc một màu tĩnh lặng căng thẳng. Trong ánh đèn dầu leo lét của lán tạm, chiến sĩ trẻ Trần Văn Lăng ngồi lặng im, tay cầm bút, trước mặt là tờ giấy đã ngả màu vì sương gió. Anh ngẩng nhìn về phía xa—nơi dãy núi mờ sương như nối dài tận quê nhà. Ở đó, có mẹ—bà Trần Thị Chắt, người phụ nữ cả đời lam lũ, tần tảo nuôi anh khôn lớn. Một nỗi nhớ dâng lên nghẹn nơi cổ họng. Anh cúi xuống, bắt đầu viết. Mẹ kính yêu của con! Đêm nay, ở nơi biên giới xa xôi, con lại nhớ mẹ nhiều hơn mọi ngày. Gió ở đây lạnh lắm mẹ ạ, nhưng lòng con thì ấm vì lúc nào cũng nghĩ về mẹ, về mái nhà nhỏ nơi quê mình. Dạo này mẹ có khỏe không? Lưng mẹ còn đau mỗi khi trở trời không? Con nhớ những buổi chiều mẹ ra đồng, dáng gầy gò mà vẫn gánh trên vai cả ruộng đồng và cả tuổi thơ của con. Con đi rồi, mẹ ở nhà đừng làm việc quá sức nữa nhé… Ngòi bút khựng lại. Lăng đưa tay lau vội giọt nước mắt vừa lăn xuống. Ngoài kia, tiếng bước chân đồng đội đi tuần vọng lại, xen lẫn tiếng côn trùng rừng núi. Cuộc sống nơi tuyến lửa chưa bao giờ bình yên, nhưng cũng chưa khi nào làm anh nao núng. Anh viết tiếp, nét chữ chắc lại: Mẹ ơi, con ở đây vẫn khỏe, vẫn cùng đồng đội giữ vững từng tấc đất của Tổ quốc. Có những lúc gian khổ, có lúc hiểm nguy cận kề, nhưng con chưa từng hối hận vì đã khoác lên mình màu áo lính. Mẹ từng dạy con: “Làm người phải sống cho ra sống, phải biết thương nước như thương nhà”. Con vẫn luôn nhớ lời mẹ. Nếu có điều gì khiến con day dứt, thì chỉ là chưa kịp báo hiếu mẹ nhiều hơn… Một cơn gió mạnh thổi tắt ngọn đèn. Bóng tối chập chờn. Lăng vội che tay, thắp lại ánh sáng nhỏ bé ấy, như giữ lấy những lời chưa kịp nói. Anh dừng lại khá lâu trước khi viết những dòng cuối cùng. Mẹ à, nếu một ngày nào đó con không trở về… mẹ đừng buồn nhiều nhé. Con đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình, đã làm điều mà con tin là đúng. Mẹ hãy tự hào vì con trai của mẹ đã đứng ở nơi đầu sóng, giữ bình yên cho đất nước. Con chỉ mong mẹ giữ gìn sức khỏe, thay con chăm sóc ngôi nhà nhỏ. Những mùa lúa sau này, khi gió thổi qua đồng, mẹ hãy nghĩ rằng con vẫn đang ở đâu đó, dõi theo mẹ. Con thương mẹ nhiều lắm. Con trai của mẹ
Lăng Bức thư được gấp lại cẩn thận, đặt vào túi áo ngực—nơi gần trái tim nhất. Sáng ngày 27 tháng 4 năm 1986, trận chiến bất ngờ nổ ra. Đạn pháo xé toạc không gian yên tĩnh của núi rừng. Trần Văn Lăng cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Giữa làn khói lửa, anh vẫn bình tĩnh, kiên cường, giữ vững chốt như lời đã hứa với mẹ—và với Tổ quốc. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Bức thư chưa kịp gửi đi. Nhiều ngày sau, khi đơn vị thu dọn chiến trường, người ta tìm thấy lá thư ấy trong túi áo đã nhuốm màu đất và máu. Những dòng chữ vẫn nguyên vẹn, như trái tim của người lính chưa bao giờ ngừng đập vì yêu thương. Bức thư được trao lại cho mẹ—bà Trần Thị Chắt. Trong căn nhà nhỏ, người mẹ già run run mở từng nếp giấy. Đôi mắt đã mờ đi vì năm tháng, nhưng từng con chữ của con trai vẫn hiện lên rõ ràng như ngày nào. Bà không khóc thành tiếng. Chỉ có hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy dài. Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre, rì rào như tiếng gọi từ biên cương xa thẳm. Một người con đã đi xa.
Nhưng tình mẹ – và lời hứa với Tổ quốc – thì còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn