BỨC THƯ CUỐI CÙNG
Đêm đã khuya.
Mẹ mở chiếc hộp gỗ cũ, lấy ra một lá thư đã ngả màu vàng.
“Đây là thư cuối của thằng út.”
Đôi tay mẹ run run mở từng nếp giấy.
Người lính trẻ đọc chậm:
“Mẹ đừng lo cho con. Khi nào hòa bình, con sẽ về đưa mẹ xuống chợ huyện, mua cho mẹ chiếc khăn mới…”
Giọng đọc nghẹn lại giữa chừng.
Ngoài trời, gió núi thổi mạnh hơn, làm cánh cửa gỗ rung lên khe khẽ.
Mẹ khẽ cười:
“Nó đi lúc còn trẻ quá…”
Nụ cười ấy buồn đến mức người đối diện không biết phải nói gì.


