Bài viết

bức thư cuối cùng

Ninh Bình16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một ngôi nhà nhỏ ở miền quê, bà Lan vẫn giữ một bức thư đã ngả màu vàng úa. Đó là bức thư cuối cùng của người anh trai mà bà chưa từng được đọc khi ông còn sống.

Người anh ấy tên Nam.

Năm 1972, Nam vừa tròn hai mươi tuổi. Anh thích vẽ tranh và luôn mơ ước sau chiến tranh sẽ mở một lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo trong làng. Nhưng khi Tổ quốc cần, anh gác lại những dự định của tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ.

Ở chiến trường, Nam thường viết thư về cho gia đình. Anh kể về những cánh rừng bạt ngàn, về tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Một ngày nọ, Nam viết thêm một bức thư nữa.

Trong thư, anh kể rằng đơn vị sắp nhận một nhiệm vụ rất quan trọng. Anh dặn em gái phải chăm ngoan, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và hứa rằng khi trở về sẽ đưa cả nhà đi ngắm biển.

Nhưng bức thư ấy không bao giờ được gửi đi.

Trong trận chiến sau đó, Nam đã hy sinh khi bảo vệ đồng đội.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, trong lúc tìm lại kỷ vật của đơn vị, một người cựu chiến binh phát hiện bức thư vẫn được cất trong túi áo của Nam. Ông mang nó về trao cho gia đình.

Bà Lan run run mở lá thư.

Những dòng chữ đã nhòe đi theo năm tháng nhưng vẫn còn đọc được:

"Nếu anh không trở về, đừng buồn nhé. Vì anh đã được sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Anh đã được đứng bên đồng đội, được góp một phần nhỏ bé cho đất nước. Chỉ mong rằng các em sẽ được lớn lên trong hòa bình..."

Đọc đến đó, nước mắt bà Lan lăn dài.

Ngoài sân, những cây phượng đang nở đỏ rực dưới nắng hè.

Bà ngẩng lên nhìn bầu trời và mỉm cười.

Lời hứa đưa cả nhà đi ngắm biển đã không thể thực hiện. Nhưng điều mà Nam mong muốn nhất đã trở thành sự thật: đất nước hòa bình, trẻ em được đến trường và những mùa hè không còn tiếng bom rơi.

Bức thư năm nào được đặt trong khung kính. Nó trở thành minh chứng cho một thời hoa lửa anh hùng – thời mà biết bao người trẻ đã gửi lại tuổi xuân của mình để đất nước có được những ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn