Bài viết

Bức thư cuối cùng

Mùa hè năm ấy, người con trai út của mẹ lên đường nhập ngũ. Trước khi đi, anh lặng lẽ bỏ vào túi áo mẹ một lá thư nhỏ và dặn: "Má chỉ mở khi con đi thật xa nhé." Đến tối, khi căn nhà chỉ còn tiếng côn trùng ngoài vườn, mẹ mới lấy lá thư ra đọc. Nét chữ còn vụng về: "Má ơi! Con biết má sẽ khóc. Nhưng má đừng giữ nước mắt cho riêng mình. Hãy để nó trở thành niềm tự hào. Nếu một ngày con không trở về, xin má đừng mặc áo tang quá lâu. Con muốn má vẫn sống vui, vẫn chăm sóc vườn cau, vẫn nấu nhữn

Phú Thọ07/07/2026Đoàn phường Tân Hòa1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, người con trai út của mẹ lên đường nhập ngũ. Trước khi đi, anh lặng lẽ bỏ vào túi áo mẹ một lá thư nhỏ và dặn:

"Má chỉ mở khi con đi thật xa nhé."

Đến tối, khi căn nhà chỉ còn tiếng côn trùng ngoài vườn, mẹ mới lấy lá thư ra đọc.

Nét chữ còn vụng về:

"Má ơi! Con biết má sẽ khóc. Nhưng má đừng giữ nước mắt cho riêng mình. Hãy để nó trở thành niềm tự hào. Nếu một ngày con không trở về, xin má đừng mặc áo tang quá lâu. Con muốn má vẫn sống vui, vẫn chăm sóc vườn cau, vẫn nấu những bữa cơm thơm như ngày con còn nhỏ. Con chỉ đi xa để những đứa trẻ sau này được lớn lên trong hòa bình."

Mẹ gấp lá thư lại, đặt lên bàn thờ.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tờ giấy đã ngả màu vàng, nhưng mỗi lần đọc lại, mẹ vẫn thấy như con vừa mới viết hôm qua.

Ý nghĩa:
Có những lá thư không chỉ gửi cho mẹ, mà gửi cho cả tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư cuối cùng | Câu chuyện thời hoa lửa