Bức thư cuối cùng của anh trai
thân nhận liệt sĩ kể về những kỉ vật
Bức thư cuối cùng của anh trai
Tôi là Nguyễn Thị Hòa, em gái của liệt sĩ Nguyễn Văn Minh. Năm ấy anh Minh vừa tròn hai mươi ba tuổi thì lên đường nhập ngũ. Ngày anh đi, mẹ tôi đứng ngoài sân dặn đi dặn lại: “Nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào hòa bình thì về.” Anh chỉ cười rồi khoác ba lô bước đi.
Những tháng sau đó, gia đình thỉnh thoảng nhận được thư anh gửi về. Trong thư, anh luôn kể mình khỏe và động viên mẹ đừng lo lắng. Có một lá thư anh viết: “Em Hòa nhớ học hành chăm chỉ, sau này đất nước hòa bình anh sẽ về.” Đó là lá thư cuối cùng gia đình nhận được từ anh. Rồi chiến tranh đi qua, nhưng anh Minh không trở về. Ngày nhận giấy báo, mẹ tôi lặng người rất lâu. Mẹ không khóc, chỉ ôm chiếc áo cũ của anh vào lòng. Nhiều năm sau, mẹ vẫn giữ nguyên căn phòng nhỏ của anh. Chiếc ba lô, cuốn sổ và những lá thư đều được mẹ cất cẩn thận. Mỗi khi nhớ anh, tôi lại mở những lá thư ấy ra đọc. Dòng chữ đã nhạt theo thời gian nhưng tình yêu thương vẫn còn nguyên. Anh không trở về như lời hứa năm nào. Nhưng với gia đình tôi, anh vẫn luôn là người con, người anh của tuổi hai mươi ba, mãi mãi không già đi.



