BỨC THƯ CUỐI CÙNG CỦA LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Đây là câu chuyện có thật về gia đình liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sau hơn 35 năm, cuốn nhật ký của chị được trao lại cho gia đình, trở thành kỷ vật vô giá và là biểu tượng về lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Mùa thu năm 1966, cô bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm tình nguyện rời Hà Nội để vào chiến trường Quảng Ngãi. Trước ngày lên đường, mẹ chị – bà Đoàn Ngọc Trâm – chuẩn bị cho con gái vài bộ quần áo, ít thuốc men và không quên dặn dò phải giữ gìn sức khỏe.
Trong những năm ở chiến trường, Đặng Thùy Trâm làm việc tại bệnh xá dã chiến. Công việc của chị là cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có những đêm bom đạn dội xuống liên tục, chị vẫn cùng đồng đội mổ cấp cứu dưới ánh đèn dầu leo lét. Sau mỗi ngày làm việc, chị ghi lại cảm xúc của mình vào cuốn nhật ký. Những trang viết ấy chứa đựng tình yêu gia đình, tình đồng chí và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh trong một trận càn. Gia đình ở Hà Nội chỉ biết tin qua giấy báo tử. Mẹ chị lặng lẽ đặt di ảnh con lên bàn thờ và cất giữ những lá thư con từng gửi về. Nỗi đau ấy theo bà suốt nhiều năm.
Điều kỳ diệu xảy ra vào năm 2005. Hai cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm, được một cựu binh Mỹ giữ lại suốt 35 năm thay vì tiêu hủy, đã được trao trả cho gia đình. Khi cầm cuốn sổ trên tay, bà Đoàn Ngọc Trâm xúc động nghẹn ngào. Những dòng chữ quen thuộc như đưa người mẹ trở lại những ngày con gái còn sống.
Sau khi xuất bản, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đã lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Cuốn sách không chỉ kể về chiến tranh mà còn thể hiện vẻ đẹp của lòng nhân ái, tinh thần cống hiến và khát vọng hòa bình.
Đối với bà Đoàn Ngọc Trâm, cuốn nhật ký không chỉ là kỷ vật của người con gái đã hy sinh mà còn là di sản tinh thần dành cho các thế hệ mai sau. Bà luôn mong những người trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không quên những người đã ngã xuống vì độc lập của dân tộc.



