BỨC THƯ CUỐI CÙNG CỦA NGUYỄN VĂN TRỖI
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Văn Trỗi là một người anh hùng mà nhiều người biết đến. Nhưng điều khiến hàng triệu người xúc động không chỉ là sự hy sinh anh dũng của anh, mà còn là tình yêu giản dị và cao đẹp dành cho người vợ trẻ của mình.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam. Khi trưởng thành, anh vào Sài Gòn làm thợ điện và tham gia cách mạng.
Năm 1964, anh được giao nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm ngăn chặn đoàn xe của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara.
Không may, anh bị địch bắt trước khi nhiệm vụ hoàn thành.
Lúc ấy, Nguyễn Văn Trỗi mới cưới vợ chưa lâu. Người vợ trẻ của anh là chị Phan Thị Quyên.
Trong thời gian bị giam giữ, biết mình có thể không còn cơ hội trở về, anh vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan.
Khi được phép gặp vợ lần cuối, nhiều người nghĩ rằng anh sẽ chỉ nói về nỗi nhớ hay nỗi buồn chia ly.
Nhưng không.
Anh động viên vợ phải mạnh mẽ, tiếp tục sống tốt và tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng.
Anh nói rằng nếu phải hy sinh vì Tổ quốc thì đó là điều anh không hề hối tiếc.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy diễn ra trong nước mắt.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường.
Trước họng súng quân thù, anh vẫn hiên ngang.
Khi chúng định bịt mắt, anh kiên quyết từ chối.
Trong những giây phút cuối cùng, anh hô vang:
"Hồ Chí Minh muôn năm!"
"Việt Nam muôn năm!"
Rồi anh anh dũng hy sinh khi mới 24 tuổi.
Sau này, chị Phan Thị Quyên đã tiếp tục sống, học tập và cống hiến cho đất nước như tâm nguyện của người chồng đã khuất.
Câu chuyện về tình yêu của Nguyễn Văn Trỗi và Phan Thị Quyên trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.


