Bức thư cuối cùng ở ngã ba tử thần: Khúc tráng ca Đồng Lộc
1. "Tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc Ngã ba Đồng Lộc (nằm tại huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) là một yết hầu giao thông cực kỳ quan trọng trên tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử. Nơi đây là độc đạo để các đoàn xe chở vũ khí, lương thực và bộ đội từ miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Nhận thấy vị trí chiến lược này, đế quốc Mỹ đã tập trung không quân đánh phá hủy diệt, biến ngã ba nhỏ bé này thành một "tọa độ chết", một chảo lửa thực sự với hàng vạn quả bom cày xới nát từng tấc đất ngày đêm.
2. Tiểu đội 4 và người chỉ huy dũng cảm
Làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại tuyến đường ác liệt này là Đại đội 552 Tổng đội Thanh niên xung phong, trong đó có Tiểu đội 4 do cô gái trẻ Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng. Tiểu đội gồm 10 cô gái có tuổi đời chỉ từ 17 đến 24.
Nhiệm vụ gian khổ: Công việc của các cô vô cùng nặng nề và nguy hiểm: Trực chiến ngày đêm, canh bom nổ chậm, san lấp hố bom và làm cọc tiêu sống dẫn đường cho xe bộ đội vượt qua ngã ba vào ban đêm.
Tinh thần thép: Giữa cái chết luôn rình rập, Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần luôn thể hiện bản lĩnh kiên cường, xông xáo nhường phần hiểm nguy về phía mình để bảo vệ các em nhỏ tuổi hơn trong tiểu đội. Dù gian khổ là thế, các cô vẫn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời; tiếng hát, tiếng cười vẫn vang lên giữa những bãi bom cày xới.
3. Bức thư viết vội gửi mẹ chứa chan niềm tin
Ngày 19/7/1968, trong một căn hầm trú ẩn ngột ngạt sau trận mưa bom, Võ Thị Tần đã tranh thủ ánh sáng le lói viết một lá thư gửi về cho mẹ ở quê nhà (xã Thiên Lộc, Can Lộc). Lời thư vô cùng giản dị, hóm hỉnh nhưng chứa đựng một sự kiên cường đến kinh ngạc:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng mang bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con..."
Lá thư tràn ngập niềm tin tất thắng, tinh thần trào phúng trước quân thù và tình yêu thương gia đình đó cũng chính là những dòng tâm sự cuối cùng của người con gái hiếu thảo.
4. Chiều 24/7/1968 bi tráng
Chỉ 5 ngày sau khi lá thư được viết, chiều ngày 24/7/1968, tiếng còi báo động lại rú vang. Tiểu đội 4 nhanh chóng lao ra mặt trận làm nhiệm vụ san lấp hố bom để kịp thông đường cho đoàn xe đi qua vào đêm nay.
Lúc 16h30, một tốp máy bay địch bất ngờ quay lại trút bom. Một quả bom tàn khốc đã rơi trúng ngay căn hầm chữ A nơi 10 cô gái vừa kịp nhảy xuống trú ẩn. Đất đá đổ sập, vùi lấp cả 10 nữ thanh niên xung phong. Lực lượng cứu hộ và đồng đội điên cuồng đào bới trong nước mắt, nhưng phép màu đã không xảy ra. Cả 10 cô gái đã hy sinh nghẹn ngào khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa một ai trong số họ kịp lập gia đình.
5. Tượng đài bất tử của tuổi trẻ
Sự hy sinh lẫm liệt của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần và 9 cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam thời hoa lửa. Máu và sự xả thân của các chị đã hòa vào lòng đất mẹ, giữ vững mạch máu giao thông để đất nước đi tới ngày toàn thắng.



