BỨC THƯ CUỐI CÙNG TỪ NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được xem là một trong những trọng điểm đánh phá khốc liệt trên tuyến đường Trường Sơn. Tại đây, những nữ thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ ngày đêm san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Trong số đó có chị Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong. Ngày 19/7/1968, chỉ vài ngày trước khi hy sinh, chị đã viết một bức thư gửi về cho mẹ. Bức thư thể hiện tình yêu thương gia đình, sự lạc quan và ý chí kiên cường của một cô gái tuổi 24 giữa chiến trường bom đạn.

Những ngày tháng 7 năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Con đường qua đây là tuyến giao thông quan trọng, vì vậy quân địch liên tục đánh phá nhằm ngăn chặn sự chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Trong hoàn cảnh ấy, những cô gái thanh niên xung phong vẫn bám trụ nơi “tọa độ lửa”. Công việc của các chị là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe có thể tiếp tục vượt qua.
Võ Thị Tần, khi ấy mới 24 tuổi, là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4. Giữa những ngày chiến đấu căng thẳng, chị vẫn dành thời gian viết thư về cho mẹ.
Bức thư đề ngày 19/7/1968 chứa đựng những lời tâm sự giản dị của một người con xa nhà. Chị kể về cuộc sống nơi chiến trường, về những đêm máy bay địch đánh phá, về công việc làm đường và cả những niềm vui nhỏ bé của những cô gái trẻ giữa chiến tranh. Đằng sau từng dòng chữ là nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương nhưng không hề có sự sợ hãi trước bom đạn.

Chỉ 5 ngày sau, ngày 24/7/1968, một trận bom đã đánh trúng nơi trú ẩn của Tiểu đội 4. Mười cô gái thanh niên xung phong gồm Võ Thị Tần, Hồ Thị Cúc, Võ Thị Hà, Nguyễn Thị Nhỏ, Hà Thị Xanh, Trần Thị Rạng, Nguyễn Thị Xuân, Võ Thị Hợi, Trần Thị Hường và Dương Thị Xuân đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Bức thư gửi mẹ của chị Tần trở thành một kỷ vật đặc biệt. Nó không chỉ là lời nhắn của một người con dành cho mẹ mà còn là chứng tích về một thế hệ thanh niên đã sống và chiến đấu với niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.

Ông Vũ Trọng Kim, một người từng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, khi nhắc về các cô gái Đồng Lộc đặc biệt ấn tượng với bức thư của chị Võ Thị Tần. Qua lời kể của ông, hình ảnh những cô gái tuổi đôi mươi hiện lên không chỉ với sự dũng cảm mà còn rất đỗi đời thường: biết nhớ mẹ, nhớ nhà, yêu ca hát và luôn giữ niềm tin giữa những ngày bom đạn ác liệt.

Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện về bức thư cuối cùng của Võ Thị Tần giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về sự hy sinh của những người trẻ trong thời kỳ chiến tranh.
Các chị đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi Ngã ba Đồng Lộc để giữ cho tuyến đường chi viện không bị gián đoạn. Sự hy sinh ấy trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt qua gian khổ và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, chúng ta không chỉ nhớ đến mười cô gái đã hy sinh mà còn nhớ đến hàng vạn thanh niên xung phong, chiến sĩ và người dân đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.


