Bức thư cuối cùng và niềm lạc quan thép
Bức thư cuối cùng và niềm lạc quan thép
Ngày 19/7/1968, chỉ 5 ngày trước khi hy sinh, Tần ngồi trong hầm chữ A, dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù, viết thư về cho mẹ. Bức thư ấy sau này đã trở thành một kỷ vật quốc gia, minh chứng cho tâm thế của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Chị viết: “Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng nó thắp đèn cho chúng con làm việc, ban ngày chúng nó đem bom đến dọn đường cho chúng con đi... Đất đá bị băm nát, nhưng mẹ đừng lo, chúng con vẫn khỏe, vẫn hát vang trên mặt đường”. Giữa tiếng gầm rú của máy bay phản lực và những trận địa rung chuyển, Tần vẫn nghĩ về mẹ, về quê hương với một sự bình thản lạ lùng. Chị không kể về sự khốc liệt, về những lần suýt chết vì đất vùi, mà chị kể về niềm vui khi thấy đoàn xe ra tiền tuyến an toàn. Với chị, mỗi chiếc xe đi qua Ngã ba Đồng Lộc là một bước gần hơn đến ngày chị được gặp lại anh Hồng, được về bên mẹ.



