BỨC THƯ CUỐI MÙA HÈ
BỨC THƯ CUỐI MÙA HÈ
Ngày nhập ngũ, Bình chỉ kịp nói với em gái một câu: “Ở nhà ngoan, anh sẽ về.”
Cô bé đưa cho anh một bông hoa giấy rồi cẩn thận đặt vào túi áo. Bình cười, hứa sẽ giữ thật lâu.
Những tháng đầu, thư anh gửi về đều đặn. Anh kể rằng nơi xa có những đêm rất yên, chỉ nghe tiếng gió qua hàng cây. Anh nhớ mái nhà nhỏ, nhớ tiếng em gọi mỗi chiều và nhớ bữa cơm mẹ nấu.
Rồi một mùa hè trôi qua mà không có thư.
Em gái vẫn ngày ngày ngồi bên cửa, chờ tiếng người đưa thư.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Một buổi sáng, cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, nhận được một lá thư cũ từ người đồng đội của anh.
Trong thư chỉ có một dòng:
“Bình luôn mong ngày trở về sẽ được nhìn thấy quê hương bình yên.”
Cô lặng người nhìn ra ngoài sân.
Cây hoa giấy ngày nào đã lớn, nở đầy những chùm hoa đỏ.
Cô chợt hiểu rằng anh trai mình không trở về, nhưng điều anh mong ước đã trở thành sự thật.
Ngoài kia, trẻ con đang cười đùa dưới nắng.
Cô mỉm cười, khẽ nói:
“Anh ơi, quê hương mình bình yên rồi.”



