BỨC THƯ CUỐI TRƯỚC KHI VÀO CHẶNG HÀNH QUÂN DÀI
Cuối năm 1972, đơn vị của Lê Văn Tường chuẩn bị bước vào một chặng hành quân dài qua nhiều khu vực rừng núi liên tiếp.
Trước khi xuất phát, đơn vị được nghỉ ngắn tại một điểm dừng chân tạm.
Không khí khi ấy vừa khẩn trương vừa lặng lẽ.
Mỗi người đều tranh thủ sắp xếp lại hành trang và chuẩn bị tinh thần cho chặng đường phía trước.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, một số chiến sĩ được phép viết thư gửi về hậu phương.
Lê Văn Tường ngồi bên góc lán, lấy giấy bút ra viết.
Ánh sáng lúc đó chỉ là một ngọn đèn nhỏ được che chắn cẩn thận.
Ông viết rất ngắn gọn, mạch lạc.
Không kể nhiều về gian khổ, chỉ nhắn rằng mình vẫn an toàn và sẽ tiếp tục nhiệm vụ.
Cuối thư, ông dừng lại rất lâu trước khi viết một dòng ngắn:
“Xin mẹ yên tâm, con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”
Viết xong, ông gấp lá thư lại cẩn thận, bỏ vào túi áo ngực.
Một đồng đội bên cạnh khẽ hỏi:
– Gửi về nhà à?
Ông gật đầu.
Không cần thêm lời nào, cả hai đều hiểu ý nghĩa của những dòng chữ ấy.
Đó không chỉ là thông tin, mà là sự kết nối giữa người lính và hậu phương.
Buổi chiều hôm đó, đơn vị họp ngắn trước giờ xuất phát.
Cán bộ chỉ huy phổ biến nhiệm vụ, nhắc lại các yêu cầu về đội hình và kỷ luật hành quân.
Tất cả đều lắng nghe nghiêm túc.
Không khí trở nên trang trọng hơn thường lệ.
Đêm xuống, khu rừng yên tĩnh.
Mỗi người nằm nghỉ trong tư thế sẵn sàng.
Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng sáng hôm sau sẽ là một chặng đường dài.
Sáng sớm, khi sương còn phủ kín lối đi, lệnh xuất phát được ban hành.
Đoàn quân rời khỏi điểm dừng chân, tiến vào hành trình mới.
Những bước chân nối tiếp nhau giữa rừng sâu, lặng lẽ nhưng kiên định.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại bức thư viết vội năm 1972, ông Lê Văn Tường vẫn coi đó là một kỷ niệm thiêng liêng.
Không phải vì nội dung dài hay lời lẽ hoa mỹ, mà vì nó chứa đựng tình cảm chân thành, niềm tin và sự kiên định của một người lính trong thời hoa lửa – luôn hướng về gia đình nhưng không quên nhiệm vụ Tổ quốc.



