Cựu chiến binh

Bức thư đến sau ngày giải phóng

Một bức thư thất lạc suốt nhiều năm, tưởng chừng không bao giờ đến được tay người nhận, đã bất ngờ xuất hiện sau ngày đất nước thống nhất. Câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động về tình mẫu tử, tình đồng đội và niềm tin son sắt của những người lính trong thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Võ Thiên Khải (Chi đoàn thôn Tân Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1974, đơn vị của ông Nguyễn Hữu Trọng đóng quân tại một cánh rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên. Những trận đánh liên tiếp khiến việc liên lạc với gia đình vô cùng khó khăn. Thư từ từ hậu phương gửi vào có khi mất hàng tháng mới đến được tay người nhận.

Trong đại đội có chiến sĩ Phan Văn Tịnh, quê ở Quảng Nam. Tịnh là con trai cả trong gia đình có năm anh chị em. Trước khi lên đường nhập ngũ, mẹ anh đã đưa cho anh một chiếc khăn rằn và dặn:

– Dù ở đâu, con cũng phải giữ gìn sức khỏe. Mẹ sẽ chờ ngày con trở về.

Tháng 3 năm 1974, Tịnh viết một bức thư dài gửi về quê. Trong thư, anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, hỏi thăm sức khỏe của mẹ và hứa rằng ngày đất nước hòa bình sẽ đưa mẹ đi thăm Sài Gòn.

Lá thư được gửi đi, nhưng rồi chiến sự ác liệt khiến đường liên lạc bị gián đoạn. Thời gian trôi qua, Tịnh vẫn không nhận được hồi âm.

Ông Nguyễn Hữu Trọng nhớ lại:

“Có những đêm ngồi bên bếp lửa, Tịnh nhìn về phía Bắc rồi nói với tôi rằng chỉ mong mẹ nhận được thư để yên lòng. Anh ấy không sợ gian khổ, chỉ sợ mẹ ở quê nhớ con mà lo lắng.”

Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Sau ngày trở về quê hương, Phan Văn Tịnh mới biết rằng mẹ anh chưa từng nhận được lá thư năm ấy.

Tưởng như mọi chuyện đã chìm vào quên lãng, thì một ngày cuối năm 1976, trong quá trình sắp xếp lại giấy tờ tại một trạm giao liên cũ, người ta phát hiện nhiều thư từ chưa kịp chuyển đi, trong đó có lá thư của Tịnh.

Khi cầm trên tay phong thư đã úa vàng, mẹ anh bật khóc. Bà nâng niu từng dòng chữ của con trai như báu vật.

Bà nói:

– Mẹ cứ tưởng con quên viết thư về. Hóa ra lá thư chỉ đến chậm hơn một năm…

Ngày hôm ấy, Phan Văn Tịnh đọc lại chính những dòng chữ mình viết giữa chiến trường. Cả hai mẹ con đều rưng rưng xúc động.

Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt đồng đội, ông Nguyễn Hữu Trọng vẫn kể lại câu chuyện ấy với niềm xúc động sâu sắc:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những lá thư, những lời dặn dò của mẹ, những tình cảm giản dị mà thiêng liêng ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua bom đạn và giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn