Bức thư đi qua chiến tranh
Phúc viết thư cho mẹ vào mỗi tối hiếm hoi không có tiếng súng. Anh viết chậm, nắn nót từng chữ, kể về cuộc sống trong rừng, về đồng đội, về những giấc mơ giản dị. Anh không bao giờ kể về nỗi sợ hay mất mát. Không phải vì không có, mà vì anh không muốn mẹ phải lo. Những lá thư được xếp gọn trong túi áo, chờ ngày gửi đi. Nhưng chiến tranh không chờ ai. Một trận đánh bất ngờ đã cướp anh đi, cùng với những lá thư chưa kịp rời khỏi tay. Đồng đội tìm thấy chúng, mang về quê. Người mẹ già nhận thư,
Phúc viết thư cho mẹ vào mỗi tối hiếm hoi không có tiếng súng. Anh viết chậm, nắn nót từng chữ, kể về cuộc sống trong rừng, về đồng đội, về những giấc mơ giản dị.
Anh không bao giờ kể về nỗi sợ hay mất mát. Không phải vì không có, mà vì anh không muốn mẹ phải lo.
Những lá thư được xếp gọn trong túi áo, chờ ngày gửi đi. Nhưng chiến tranh không chờ ai. Một trận đánh bất ngờ đã cướp anh đi, cùng với những lá thư chưa kịp rời khỏi tay.
Đồng đội tìm thấy chúng, mang về quê. Người mẹ già nhận thư, tay run run mở từng tờ.
Bà đọc chậm, như sợ chữ sẽ biến mất. Có đoạn bà mỉm cười, có đoạn nước mắt rơi. Nhưng bà không khóc thành tiếng.
“Con vẫn đang nói chuyện với mình,” bà khẽ nói.
Những lá thư không đến đúng lúc, nhưng vẫn đến đúng nơi. Chúng đi qua chiến tranh, mang theo một người con trở về theo cách khác.
Và trong căn nhà nhỏ ấy, ngọn lửa của tình thương chưa bao giờ tắt.


